Quân dừng xe bên sườn núi, dùng bóng đêm và tàn cây che khuất tầm nhìn từ bên ngoài.
"Cạch." Quân mở cốp xe, ra hiệu cho Bạch Cảnh chọn vài món vũ khí tự vệ mang theo bên người.
"Cậu tàn trữ trái phép à? Sao nhiều vậy?" Bạch Cảnh thốt lên khi nhìn vào.
Quân nhìn anh bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc, cũng lười giải thích, nhanh tay bỏ vào túi áo trong một cây kềm điện, hai lọ pháo khói và cầm thêm một chiếc gậy ba khúc vì cậu không giỏi võ, chỉ rèn luyện thể lực nên không có ưu thế khi đối đầu trực diện.
Thấy cậu không trả lời, Bạch Cảnh cũng tiến đến lấy cho mình một cặp tay đấm có thiết kế lòi lõm và một thanh dao bấm bỏ vào túi sau.
Vốn dĩ anh biết số vũ khí này là chuẩn bị cho rất nhiều người, anh chỉ muốn tìm cớ nói chuyện với cậu thôi.
Hai người bỏ lại xe, đi bộ theo định vị được ghi màn hình lại sẵn vì ở đây không có sóng. Được hai mươi phút cuối cùng hai người cũng tìm thấy xe của cô, tín hiệu dừng lại ở đây. Trên đường đi Bạch Cảnh theo hướng dẫn của Quân, dùng dao khắc kí hiệu lên thân cây để chỉ dẫn cho những người tiếp viện đến sau.
"Mất dấu rồi!" Quân lên tiếng.
"Đây! Có dấu chân." Bạch Cảnh bật đèn pin điện thoại lên, soi xuống đất.
Thời tiết nơi này ẩm thấp, dấu chân đi trên lá vụn dính lại bùn đất, nhìn kỹ một chút sẽ phát hiện.
Bên này, cô bước vào lối đi nhỏ theo sau ba người kia, dọc hai bên đường là đất đá, được hơn mười bước chân thì đến bật thang đi xuống. Dưới hai mươi bật thang là một cánh cửa khác cũng có khoá mật mã.
Lúc cánh cửa mở ra cũng là lúc cô cứng người tại chỗ, cảnh tượng trước mặt vượt quá mức tưởng tượng của cô.
Nơi cô đang đứng là một hành lang tròn được vây quanh bởi lan can sắt vững chắc trên không trung. Bên dưới sâu khoảng hai mươi mét, rộng ba mươi mét vuông được đào sâu dưới lòng đất. Dọc các vách tường treo đầy mẫu vũ khí mà cô chưa từng được thấy qua, kì lạ là bên trong lại không có người canh giữ.
"Chuẩn bị trà! Cậu! Ra ngoài canh."
Ông Dương ra lệnh cho hai người bên cạnh rồi dẫn cô đến bên chiếc bàn đặt một góc, tầm nhìn bao quát cả căn phòng.
"Con thấy sao?"
Cô vẫn chưa thoát khỏi sự kinh ngạc, một nhà kho dưới lòng đất dễ phát hiện lại có thể chứa hàng tấn vũ khí xếp chồng lên nhau bằng thùng gỗ. Các loại vũ khí từ dao, kiếm, roi điện,... Cho đến cái loại súng quân dụng được cải biến từ đồ chơi trẻ em. Một góc nhỏ dưới chân cô còn để một số thùng vuông bằng da không biết chứa gì.
"Quả thật suy nghĩ của tôi rất nông cạn! Tôi phục ông thật đó! Cải biến số lượng lớn đồ chơi bằng linh kiện để biến chúng thành "hàng thật", một công đôi việc, qua mặt được cảnh sát cũng như giảm thiểu chi phí tối đa, còn lực sát thương thì..."
"Ha ha ha... Con muốn thử không?"
Ông cười to.
"Không cần! Giá cả thế nào?"
"Toàn bộ kho hàng này và mười tám phần trăm cổ phần trong tay ta sẽ là của con sau khi kí xong hợp đồng."
"Ý ông là sao? Thoả thuận là hai mươi tám phần trăm cơ mà?"
"Bình tĩnh nào con gái! Sao khi dự án quy hoạch thuận lợi ta sẽ sang nhượng luôn mười phần trăm còn lại từ thằng nhóc Kiệt cho con! Thế nào?"
Cô nghiêm mặt: "Lần đầu đã bội tín! Lần sau ông bảo tôi tin ông thế nào?"
"Chậc! Con cứ ngồi xuống bình tĩnh đã, ta cho con thời gian suy nghĩ."
"Tôi không có thời gian, ông không muốn hợp tác thì đừng cản." Cô đứng dậy dự định rời đi.
Cô thừa biết uy lực của số vũ khí bên dưới, ít nhiều mỗi lần tiếp xúc với giới hắc đạo cũng được vài lần nghe qua, chỉ là không biết người đứng sao cung cấp quy mô lớn là ông ta. Nghĩ tới đây, đầu cô nổi lên một suy nghĩ đáng sợ, dự án trong tay cô là cao tốc trãi dài với quy mô lớn được chính phủ cấp phép đầu tư với hơn sáu tuyến chính. Nếu rơi vào tay ông ta, số vũ khí này chắc chắn sẽ thuận lợi vận chuyển toàn quốc, cũng có thể vượt biên giới ra các nước lân cận một cách trá hình. Thậm chí có thể đây chỉ là một phần nhỏ trong tay ông ta, nếu để tất cả được tuông ra thị trường thì hậu quả thật không thể tưởng tượng được.