Chiếc xe thể thao sang trọng đang phóng với tốc độ cao trên đường quốc lộ hướng ra ngoại ô thành phố. Chấm đỏ định vị hiển thị trên màn hình càng ngày càng xa.
"Chị ấy điên à! Chạy như vậy là muốn tìm mồ chôn sao?" Quân vừa lái xe vừa tức giận bóp mạnh vô lăng.
Vừa nãy Bạch Cảnh và cô vẫn còn đang ở quán rượu tại thành phố khác, nhận được tin nhắn gửi vị trí từ phía ông Dương cô thừa biết tên cáo già này muốn giở trò nên đã bỏ lại anh rồi rời đi trước, mặc cho anh ngăn cản. Hết cách, anh đành lái xe đuổi theo phía sau dù vừa uốn rượu, lại không biết là vô tình hay cố ý, xe của anh đuổi theo cô vừa ra khỏi nội thành đã bị một chiếc xe mất lái tông vào. May mắn, anh kịp thời phát hiện nên đã nhảy ra từ cửa ghế phụ, né được nguy hiểm chí mạng nhưng lại bị thương một bên vai, hai chiếc xe kéo nhau đâm vào rào chắn rồi bật ra một vụ nổ lớn. Anh lấy điện thoại dự định kêu người lái xe đến gấp thì gặp được Quân cũng vừa kịp lúc đuổi theo cô đến đây.
"Khốn thật! Nơi này mất sóng điện thoại rồi!" Bạch cảnh nghiến răng, đập mạnh điện thoại xuống chân.
Quân lướt mắt qua cánh tay anh rồi lại quay đầu tiếp tục lái xe, giọng điệu không nóng, không lạnh.
"Anh gọi thêm người bây giờ thì kịp à? Hắn ta cố tình báo địa điểm vào lúc này để không ai kịp chuẩn bị, đã vậy còn mai phục sẵn không cho chị ấy mang theo người!"
"Nhưng con bé chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, không suy nghĩ đã vội đi như vậy chỉ càng khiến hắn ta nghi ngờ!" Bạch Cảnh đáp, một tay dùng hộp y tế trên xe sử lí vết thương.
"Chị ấy dừng lại rồi! Cách chúng ta hai mươi cây số nữa."
"Lát nữa cậu tìm chỗ giấu xe, chúng ta đi bộ tới đó, cậu có chuẩn bị gì trên xe không?"
"Phía sau cốp."
"Được!"
Bên này cô bình tĩnh bỏ chìa khóa xe vào túi quần, sờ vào chiếc bùa bình an trên ngực như lấy dũng khí, đi theo hướng dẫn đến một hẻm núi.
"Chào cô chủ!" Hai vệ sĩ được huấn luyện chuyên nghiệp cũng vừa có mặt kịp lúc.
"Hai anh nhanh thật đấy, lần này sẽ không phải là nhiệm vụ bình thường đâu." Cô nghiêm túc nhìn hai người phía trước.
"Sinh mạng thứ hai của bọn tôi là do cô ban phát, có phải trả lại cũng là điều hiển nhiên." Một trong hai người lên tiếng.
Cô thấy ánh mắt kiên định của họ thì cảm động, vỗ vai từng người rồi nhanh chóng cùng nhau tiến vào sau hẻm núi.
Cuối con đường vắng là một nhà kho cũ bỏ hoang, phía trước có một tên tóc dài đang ngồi bình thản chơi game, không chút cảnh giác ba người đang lại gần.
Lúc đi đường cô đã để ý xung quanh, ngoài tiếng côn trùng kêu thì chẳng còn âm thanh nào khác, cô biết xung quanh đây chắc chắn có người núp vì chim chóc hay thú nhỏ thường xuất hiện cũng không thấy bóng dáng.
"Này! Ông chủ của anh đâu?" Cô hỏi.
"Đi thẳng vào, một người thôi." Hắn không thèm nhìn cô, hất cằm về phía sau rồi tiếp tục dán mắt vào màn hình.
"Này..."
"Không sao!" Cô ngăn anh chàng bên cạnh lại, dặn dò nhỏ bên tai rồi dứt khoát bước vào trong.
"Kẹt..." Cánh cửa gỗ cũ tự động mở ra, bên trong là một chiếc bàn tròn nhỏ, ông Dương đã ngồi chờ sẵn ở đó với điếu xì gà trên môi không biết đã bao lâu. Bên cạnh là cô gái trẻ như thường lệ và một gã có khuôn mặt bặm trợn đứng phía sau, dưới bàn là xác trà cũ chắc là mới đổ đi không lâu.
Ông Dương lên tiếng trước: "Tới rồi!"
"Hàng đâu."
Cô nhìn xung quanh trống trơn thì nổi lên cảnh giác, nghi ngờ thủ sẵn thế lùi.
"Ha ha... Bình tĩnh đi, con có đem theo hợp đồng chứ?"
"Đang ở đây! Tôi cần thấy hàng, ông dời ngày giao dịch không báo trước thì làm sao tôi vận chuyển kịp chứ?"
"Chậc! Con không cần lo, chỉ cần hợp đồng đã xong, hàng hoá này con muốn đi đâu sẽ lập tức được vận chuyển trong đêm, ta lấy tính mạng ra bảo đảm với con."
Thấy cô vẫn cảnh giác không chịu tiến đến, ông đành cười mỉm quay ra sau quát lớn.
"Còn không mau mở cửa?"
"Dạ."
Gã đàn ông to lớn kế bên lập tức nhích người, để lộ vách tường sau lưng, hắn dùng tay kéo mạnh một góc, kéo ra miếng dán giả. Cô cau mày nhìn cánh cửa khoá vân tay hiện đại lộ ra, hắn ta thuần thục nhập mật mã rồi đẩy mạnh cánh cửa bước vào trong bật đèn.
"Mời." Ông Dương đứng dậy đi trước cùng cô gái, không để ý phía sau cô vừa cài lên túi áo một cây bút nhỏ.