Chương 47: Cuộc Chiến Bắt Đầu

"Chị!"

"Có chuyện gì không?"

Thấy Quân bước vào, cô nháy mắt cho Hoàng Nhân tìm cớ đưa nàng ra ngoài, để lại không gian cho hai người.

"Chuyện của Thuỳ chị..."

"Con bé tìm cậu rồi?"

"Vâng! Em thấy chuyện đó cũng không có gì lớn, em ấy cũng không dám tái phạm nữa mà, dù sao thì..."

"Dừng!" Cô ngồi thẳng lưng, bỏ máy tính sang một bên, một tay đặt lên mặt bàn gõ gõ, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào cậu.

"Em ấy nói với cậu là em ấy đã xin lỗi chuyện lần trước?"

"Đúng vậy!"

"Em ấy nói em ấy vì quá thích tôi mới mù quáng đi làm khó dễ Kiều tại bệnh viện?"

"Dạ... Phải!"

"Ha... Vậy em ấy có nói là em ấy tìm Kiều đến hai lần và cho người gây tai nạn xe không? Hả?"

"Sao... Sao có thể chứ?" Quân không thể tin được, tròn mắt nhìn cô.

"Cứ để chuyện này qua một bên, tôi đã cảnh cáo rồi, cũng sắp xếp công việc ở tập đoàn cho em ấy bớt rảnh rỗi. Tôi... Hết trách nhiệm rồi!"

"Vậy thì cũng tốt, em chỉ sợ chị không buông xuống được."

"Bỏ qua chuyện đó đi, chuẩn bị tốt rồi chứ?"

"Vâng..."

...

Ba ngày trước khi cuộc hẹn diễn ra, sáu giờ tối tại quán rượu quen thuộc, bóng dáng hai người một lớn một nhỏ đang ngồi dưới ánh đèn mờ.

"Em định tự mình đi đến đó à?" Bạch Cảnh nhìn cô, cất giọng âm trầm.

Hôm nay cô không vận âu phục như mọi khi, có lẽ ở bên cạnh nàng được một thời gian cô đã học dần thói quen mặc đồ thoải mái, không còn bị những trang phục công sở trói buộc như thường lệ.

"Ừm."

"Anh sẽ đi cùng em."

"Không cần đâu! Một mình em và Quân là được."

"Vậy anh lại càng không thể không đi."

"Anh à..."

"Yên tâm, hôm đó anh sẽ hỗ trợ vòng ngoài, tên tuổi của anh trong hắc đạo cũng không phải nhỏ, điều động người bảo vệ em sẽ tốt hơn."

"Chậc! Anh thật cứng đầu... Giống hệt cậu ta."

Anh và cô nhìn nhau, đồng thời mỉm cười chua xót.

"Hay là em đừng tới nữa được không? Cảnh sát và người của anh sẽ..."

"Anh thừa biết là không dễ như vậy mà! Thế lực của ông ta phải cỡ nào mới có thể đưa được lô hàng khổng lồ như vậy về đây? Anh để cảnh sát dính vào lúc này chẳng phải bứt dây động rừng sao?"

Thấy thái độ của cô, anh biết ván cờ này đã bắt đầu, sẽ không có cách nào đi lại cả.

Lần đặt cược này, cô cược bằng cả mạng sống để đổi lấy tự do, nhưng có được hạnh phúc hay không thì cô không biết nữa. Trên người cô có quá nhiều bí mật không thể đưa ra ánh sáng, bàn tay cô đã từng nhuốm máu người vô tội, người mà cả đời này vĩnh viễn là cái gai nhức nhối nơi mắt trái của cô. Bây giờ cô lại nợ nàng, nợ người cô yêu một lời xin lỗi, nợ nàng một trái tim, một tương lai tươi đẹp...

"Ừm! Anh à! Giúp em một chuyện được không?"

"Không! Anh biết em muốn nói gì, nhưng anh sẽ không giúp em đâu! Em nhất định không sao mà!"

Cô không nói gì nữa, mím môi nhìn anh rồi đột nhiên đứng dậy dời ghế sang một bên.

"Bịch." Cô quỳ gối thẳng tắp trên nền nhà lạnh lẽo.

"Xem như em cầu xin anh, đưa cho cô ấy chiếc USB sao khi mọi chuyện kết thúc được không? Cổ phần tập đoàn em sẽ giao lại cho anh, chỉ cần anh giúp em bảo hộ cô ấy, em biết anh làm được mà! Em xin..."

"Được rồi em làm cái gì vậy hả? Đứng lên."

Lần đầu tiên trên khuôn mặt anh nổi lên vẻ giận dữ như thế, không phải anh không muốn giúp cô. Trong đầu anh đang lên một kế hoạch khác nhưng không thể nào để cô biết được.

"Anh không đồng ý em sẽ..."

"Được, được đứng lên nhanh đi." Anh bất lực thở dài.

"Ting... Ting..." Tiếng chuông điện thoại cô vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện, nhìn dòng tin nhắn được gửi đến, sắc mặt hai người trở nên tối lại.

...

"Cái gì?"

Bà Bạch bên này cũng nhận được thông tin khẩn cấp, vội vã gác lại công việc, gọi một cuộc điện thoại khác rồi cùng vệ sĩ rời đi.