Chương 46: Liệu Có Thể Tha Thứ Không

"Cậu đi với ai mà lâu lâu lại đi qua đêm còn chau chuốt thế?"

"Bí mật hi hi."

Nàng bất lực nhìn người bạn của mình chọn tới chọn lui từ quần áo, kiểu tóc đến màu son.

Nàng: "Cậu yêu đương trong công ty đúng không? Dạo này mình thấy cậu đi làm bình thường cũng phải ăn mặc thật đẹp đó nha."

"Này nha... Cậu cũng thế còn gì? Mình đang tạo điều kiện cho cậu đó."

Huỳnh Như bỏ hộp son trên tay xuống, nháy mắt với nàng, khoé miệng mang theo nụ cười nghịch ngợm.

"Tôi... Điều kiện gì chứ?" Nàng giả vờ không hiểu.

"Chà... Mặt đỏ kìa!"

"Không có."

"Thôi! Cậu chối làm gì? Mấy hôm cậu chưa tháo bột, mỗi ngày trên cửa sổ đều có hoa mới, quần áo giặt ủi thẳng tắp, nhà cửa quét dọn gọn gàng, túi rác thay mới liên tục, đặt biệt còn có thêm nhiều nước hoa mới và trên giường có lông mèo nữa... Cậu giải thích đi?"

"Tôi..."

"Sao? Mình sợ cậu ngại nên không nói thôi nhé... Còn dám trêu mình à? Khai mau! Là ai dám bứng gốc đoá hoa cao lãnh nhà tôi chứ hả?"

"Không có mà..."

Huỳnh Như thấy nàng còn cứng miệng thì giở trò lưu manh, giả vờ lao đến rồi nhanh tay chụp lấy điện thoại nàng.

"A... Trời ơi cơ bụng... A..." Huỳnh Như gào thét khi thấy tấm ảnh được gửi đến trong máy nàng, nàng giật lại ngay lập tức nên Huỳnh Như không kịp thấy chủ nhân của tin nhắn là ai, chỉ nghĩ rằng cơ bụng thì chỉ con trai mới chụp như thế.

"Cậu... Không phải vậy đâu mà!" Nàng mặt đỏ tía tai, biểu cảm khóc không ra nước mắt, thầm ghi hận ai kia lại đột nhiên gửi ảnh như vậy qua vào lúc này.

"Chà... Chậc! Chậc! Chậc! Tôi không ngờ cậu lại biết chọn như thế nha, tôi còn tưởng cậu thích con gái cơ... Chà... Tôi phải học hỏi rồi ha ha."

"Cậu xong rồi thì đi nhanh lên."

Nàng thẹn quá hoá giận, đẩy con người đang ôm bụng đứng cười kia đi nhanh ra cửa. Tiếng cười sảng khoái vẫn chưa dứt cho tới khi nàng đóng cửa.

"A... Cái tên đáng ghét! Sao lại gửi mấy thứ đó chứ?"

Nàng mở máy lên xem lại tấm ảnh mà Huỳnh Như đã thấy nhưng không được, ảnh đó được cài đặt xem một lần, nàng cũng không thể mặt dày mà kêu cô gửi lại đâu chứ? Nhưng nội tâm nàng cũng rất tò mò muốn biết... Tấm ảnh đó như thế nào.

Huỳnh Như rời đi không bao lâu thì âm thanh động cơ xe quen thuộc truyền tới từ dưới lầu. Chỉ vài phút sau bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

"Cạch." Nàng mở cửa ra, dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn người đang ôm mèo bên ngoài.

"Ơ... Sao vậy?"

Nụ cười trên môi cô trở nên gượng gạo khi thấy gương mặt của nàng, trong đầu hiện ra bảy bảy bốn mươi chín lý do. Thấy cô đã bước vào thì nàng đóng mạnh cửa "rầm" một tiếng, quay lưng đi về phòng mà không nói gì.

"Ơ... Nè! Chuyện gì vậy? Tôi làm sai gì sao?" Cô vội lấy bó hoa sau lưng đặt xuống bàn, thả bé Sâu xuống rồi đuổi theo nàng.

"Không!" Nàng đáp

"Ơ..."

Cô chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thấy nàng ôm máy tính xách tay nằm dựa trên giường cặm cụi chỉnh sửa tài liệu cho ngày mai thì dấu chấm hỏi trong đầu càng to hơn. Cô nhẹ nhàng đến gần, ôm nàng từ phía sau, dịu giọng dỗ dành.

"Kiều a... Vại yêu ơ... Xin lũi..."

"Là cái gì nữa vậy?" Nàng không tập trung được, quay cau mày nhìn cô.

"Vợ yêu ơi!"

"..."

Cô chớp chớp mắt ra vẻ vô tội, hai tay vẫn không rời khỏi eo nàng.

"Sao lại nổi giận vậy vợ..."

"Nín... Cậu im ngay."

Nàng dùng hai ngón tay kẹp môi cô lại, không cho phát ra âm thanh nổi da gà nào nữa. Ai lại tưởng tượng được tiểu thư của một tập đoàn lớn lại nằm trong căn phòng cũ kỹ này làm nũng cơ chứ.

Cô cũng không ngưng làm trò, được nước liền ghé sát người nàng dụi dụi như một con cún nhỏ, quấn quýt khó chịu nhưng lại không nỡ đuổi đi.

"Được rồi buông tôi ra đi." Nàng bất lực thốt lên.

"Cậu giận tôi kìa!"

"..."

Nàng nắm lấy tai cô, kéo ra xa mình rồi lên tiếng chất vấn.

"Vừa nãy cậu gửi cái gì cho tôi?"

"Hả? À... Thì ảnh... Của tôi." Cô lấm lét đảo mắt sang chỗ khác không dám nhìn thẳng nàng.

"Ồ! Hình gì cậu nói xem?"

"Ơ... Xin lỗi mà! Mình tưởng cậu thích, không thích thì sau này mình không tập nữa." Cô chu mỏ uất ức.

Nàng thấy biểu hiện này của cô thì lại càng tò mò hơn.

"Chậc! Vừa nãy Huỳnh Như lấy máy của tôi xem, tôi không xem được."

"À! Đơn giản."

Nói xong cô đứng dậy cởϊ áσ thun đang mặc ra vứt sang một bên.

"..."

"Đây! Giờ thì khỏi cần xem hình." Cô tự hào ngồi xuống cạnh nàng, vẻ mặt hớn hở.

"Cậu... Biếи ŧɦái... Mặc nhanh vào."

Nàng lần này vừa thẹn vừa tức, mặt đỏ phừng lên như thể sắp chín.

"Rốt cuộc thì như thế nào cậu mới chịu chứ?" Cô cũng không hiểu được nàng đang muốn gì.

"Ý tôi là Huỳnh Như xem được tấm ảnh đó rồi trêu tôi." Nàng thở dài.

"À! Vậy cậu ta biết chuyện chúng ta không?"

Nàng đáp cục súc: "Chưa biết, tôi giật lại, chỉ thấy ảnh."

"Ồ! Vậy giờ tới lượt tôi bắt đền cậu."

"Đền gì cơ..."

Nàng chưa nói xong đã thấy cô cầm điện thoại bấm bấm gì đó, máy của nàng cũng nhận được tin nhắn mới. Nàng mở lên xem thì thấy ảnh cô chụp ở phòng gym, chỉ thấy từ phần bụng trở xuống. Bỗng dưng điện thoại trên tay bị lấy mất, gương mặt cô đang mếu hiện ra trước mặt nàng.

"Cậu..."

"Cậu dám để người khác thấy được cơ thể quý báu của tôi, tôi không biết, cậu đền đi hu hu."

"..."

Cô vừa giả vờ thút thít, vừa ôm lấy nàng dính như keo, nhìn vào biết ngay là giả vờ.

"Cậu... Liêm sỉ đâu!"

"Sâu đang cắn bên ngoài."

"..." Nàng cạn lời trước độ "mặt dày" này.

"Hu hu hu..."

"Được rồi! Cậu muốn đền gì?"

"Vợ thơm thơm miếng."

"..."

"Cút."

"A..." Cô bị nàng đạp mạnh xuống giường.

"Đau... A..." Cô ôm cánh tay rêи ɾỉ, vẻ mặt nhăn nhó như thật.

"Có sao không? Xin lỗi cậu mình không cố ý!" Nàng lo lắng vội vã bước xuống đỡ cô dậy.

Cô không đùa nữa, đứng dậy ôm nàng trở lại giường, thái độ cũng trở nên nghiêm túc hơn.

"Tôi đùa thôi! Không sao cả, cậu muốn ăn gì?" Cô ôm nàng, dụi dụi vào hõm cổ.

"Ăn đồ cậu nấu thì gì cũng được." Nàng chủ động vòng tay ôm lấy cô, giọng nói diệu đi.

"Meo..." bé Sâu chơi bên ngoài đã lâu, bây giờ mới đi vào phòng tìm hai người, chú mèo Ba Tư ba màu, lông dài chạm đất đang chậm rãi tiến đến. "Phốc" một cái, nó nhảy mạnh lên giường quấn quýt lấy nàng không rời như đã quen từ lâu.

"Sâu đã ăn gì chưa?." Nàng vuốt ve Sâu, hỏi.

"Vừa ăn rồi á! Hôm qua dì Hai mang đi tắm rồi, không bẩn đâu."

Nàng tò mò: "Cậu không có thời gian nhưng lại thích nuôi dòng mèo cần chăm lông này à?"

"Lúc gặp tai nạn, tôi có cho một chú mèo nhỏ bên đường ăn, nó cứ theo tôi mãi, sau này tôi có quay lại nhưng không gặp. Lúc về nước tôi vô tình gặp Sâu, Sâu giống hệt chú mèo năm đó, tôi không biết Sâu là giống mèo gì, chỉ thấy con bé rất đáng thương nằm bên vệ đường, chân bị gãy còn hai mắt thì không mở ra được."

Cô hồi tưởng lại hình ảnh chú mèo bé nhỏ gào lên bên cạnh cô, tưởng chừng như thế giới này đã không còn một ai cần đến cô nữa thì sinh linh bé bỏng đó lại xuất hiện. Chú mèo với thân thể gầy gò chưa đầy lòng bàn tay lại đang cố gắng dùng hết sức lực cọ xát vào người như sợ cô sẽ không bao giờ tỉnh lại.

Nàng nhìn vào mắt cô rồi lại đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ, nàng biết cô đang nghĩ đến chuyện chẳng mấy vui vẻ, nàng không muốn cô buồn lại càng căm ghét nước mắt cô rơi.

"Không sao đâu, tôi đi làm gì đó cho câu ăn." Cô định ngồi dậy nhưng nàng lại ôm chặt hơn.

"Chưa! Tôi chưa đói."

"Vậy nằm thêm một lát, cậu thả Sâu xuống đi, nó rụng lông thì phiền."

"Ừm."

Nàng thả Sâu xuống rồi nghiêm túc nhìn cô, muốn mở lời nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Nhìn thấy sự do dự trong mắt nàng, cô cũng đoán được một phần lý do.

"Cậu muốn công khai đúng không?" Cô hỏi.

"Ừm! Nhưng không tiện thì không sao đâu."

Nàng cũng rất muốn được cùng cô đứng dưới ánh mặt trời, dù cho có chuyện gì xảy ra cũng sẽ cùng nhau đối mặt, nhưng một phần lại sợ làm cô phải khó sử. Nếu như cô không phải là tiểu thư của tập đoàn họ Bạch thì có lẽ mọi thứ sẽ dễ dàng hơn, nhưng nếu cô không có thân phận này thì liệu hai người có gặp được nhau... Thôi thì mọi chuyện cứ để cho số phận định đoạt.

Cô cũng hiểu được mong muốn của nàng, bởi không ai ngoài cô càng muốn điều đó trở thành sự thật. Được xuất hiện trong cuộc sống của nàng một lần nữa đã là dùng hết may mắn của phần đời này, huống hồ lại còn được nàng dành tình yêu cho mình.

"Kiều..."

"Sao vậy?"

"Nếu như tôi còn giấu cậu một chuyện rất quan trọng không thể nói thì liệu sau này cậu có thể tha thứ cho tôi không?" Cô mím môi, dùng hết dũng khí hỏi.

"Nếu nói ra làm cậu khó xử thì không cần phải nói, tôi sẽ chờ đến khi cậu muốn nói, được không?"

Nàng nhẹ nhàng xoa má cô, câu trả lời này thật sự khiến cô bất ngờ lại càng thêm áy náy với nàng. Cô tiến lại gần, ánh mắt chạm nhau, hai người lại môi lưỡi triền miên không dứt...