"Ba... Con thương em ấy thật lòng mà? Không phải em ấy thì con sẽ không lấy người khác."
Hôm nay ông Dương gọi con trai mình đến, cốt yếu muốn dạy dỗ thằng nhóc một trận để nó đừng đến làm phiền cô nhưng Tuấn Kiệt vẫn không phục, làm ầm ĩ cả căn phòng.
"Chát." Trên khuôn mặt điển trai in hằn năm dấu tay đỏ đậm.
"Câm miệng đi thằng nghịch tử." Ông Dương quát lớn.
"Ba đánh con chết cũng được! Con không từ bỏ cô ấy đâu." Nói xong cậu bỏ đi thật nhanh ra cửa, mặc kệ ông đang ôm ngực thở gấp, chửi đổng lên từ phía sau.
"Thằng... Thằng..."
"Thôi mà! Bớt nóng nào... Uốn miếng nước hạ hoả nha..." Cô gái đứng cạnh vỗ vỗ lưng ông, bày ra dáng vẻ lã lướt câu hồn.
Ra tới cửa, Tuấn Kiệt thấy một chiếc xe quen thuộc đang chạy đến, cậu mừng rỡ đứng lại chờ cô bước xuống xe.
"A... Em... Em đến đây làm gì vậy ha?" Cậu lắp bắp chẳng biết nói gì.
"Tôi tìm ba anh." Cô lạnh nhạt đáp.
Cậu sợ ba mình gây khó dễ cho cô nên vội vã ngăn lại.
"Em tìm ông già đó làm gì, nếu em cần giúp gì anh thay mặt ông ta cũng được mà? Em không cần tự làm khó mình đâu."
"Cảm ơn! Nhưng nhờ anh mới là tự làm khó tôi đấy! Không còn gì thì tránh ra."
"Ơ... Em..."
Cô đẩy cậu ta ra rồi cất bước đi thật nhanh vào trong, phủi phủi tay áo nơi cậu ta chạm vào với vẻ mặt ghét bỏ.
Tuấn Kiệt thấy cô như vậy thì đau lòng lắm, bao nhiêu năm nay cậu cố gắng từ bỏ giấc mơ được đứng trên sân khấu lớn của mình chỉ vì được sánh bước bên cô. Cô thích xe đua, cậu liền mua ngay một chiếc đắt tiền đến tặng nhưng bị cô thẳng thừng từ chối. Cô về nước vào tập đoàn học cách quản lý, cậu cũng năn nỉ ba mình tự lập một công ty, tất nhiên là ông ta vui vẻ đồng ý. Biết cô dùng danh nghĩa tập đoàn thu mua lại một công ty bất động sản, cậu lặng lẽ thâu tóm những dự án tiềm năng, hai tay dâng lên cho cô. Đến khi cậu đứng trước mặt cô tranh công thì sao? Cô nhìn cậu như một thằng hề. Cô nói rằng cô không cần những gì cậu làm, nhưng rốt cuộc thì cậu vẫn không từ bỏ được cô, dù cô có rạch nát tim cậu ra nhưng chỉ cần được thấy cô đứng đó thôi, cậu vẫn cam tâm tình nguyện.
Tuấn Kiệt rời đi với tâm trạng buồn bã, cậu lên xe mở ra một hộp kẹo cao su quen thuộc.
"Chậc! Vẫn đắng như mọi khi nhỉ?" Cậu chua xót bỏ từng viên vào miệng.
Bên trong, vì được ông chủ căn dặn thấy cô không được thất lễ nên những tên vệ sĩ đặt biệt tiếp đón, dẫn cô đến phòng ông.
"Cộc... Cộc..." Tên vệ sĩ gõ cửa hai lần, thông báo cô đến rồi cuối đầu rời đi.
Chưa đầy hai phút cô gái trẻ đã bước ra mở cửa, mời cô vào rồi tự giác đi pha trà.
"Là con à? Khụ..." Ông nhìn cô cười, không còn dáng vẻ cảnh giác ban đầu.
Cô gật đầu, chậm rãi ngồi xuống đối diện.
"Hôm nay con tìm ta có chuyện gì sao?" Ông đẩy tách trà đến trước mặt cô.
"Khi nào hàng sẽ tới?"
Cô vẫn không nhận trà như thường lệ, cũng không thay đổi thái độ của mình với ông ta.
"Con cứ bình tĩnh đã! Nói cho ta biết... Con cần gấp như vậy để làm gì?" Ông nheo mắt nhìn thẳng vào cô gái trước mặt như đang tìm kiếm hình bóng nào đó.
"Ông không cần quan sát kỹ vậy đâu! Nếu ông nhìn ra được gì thì tôi đã không còn sống được đến bây giờ rồi."
"Ta... Nếu con là con trai, thì tốt rồi." Ông thở dài nhìn cô, trong ánh mắt hiện lên tia áy náy.
"Ông nghĩ hay thật! Nếu tôi là con trai thì tôi có thể sống tới bây giờ sao?"
"Ta... Xin lỗi con, nếu lúc đó ta biết..."
"Được rồi! Tôi cần gấp số hàng này gấp để giao cho khách đặt trước, khi nào thì ổng chuẩn bị được?"
Gác lại suy nghĩ trong đầu, ông ta cầm lên tách trà, uốn một ngụm rồi tiếp lời.
"Con lấy gì để trao đổi với ta?"
"Hai mươi tám phần trăm cổ phần và một lô hàng hoá đổi lấy một dự án quy mô của chính phủ, thế nào?"
Cô lấy ra một bản hợp đồng, ném lên bàn trước mặt ông.
"Ha ha ha... Ta biết mà, quả thật con rất giỏi, tiếc thật, nếu con được dạy dỗ dưới tay ta thì chắc chắn tiền đồ của con sẽ không ai bì kịp ha ha ha..."
Ông cất tiếng cười vang vọng cả căn phòng, thái độ dành cho cô càng thêm tán thưởng.
"Được! Được! Vậy con muốn khi nào trao đổi?"
"Khi nào ông chuẩn bị hàng hoá xong đưa đến thì chúng ta mỗi bên một chữ kí."
"Chà... Vậy thì không được!"
"Tại sao?"
"Cuối tháng này ta sẽ đưa cho con địa chỉ để con đến lấy hàng, còn hợp đồng tới đó sẽ kí, đúng ý con chứ?"
"Ông cũng thật cẩn thận nhỉ?"
"Ha... Ta cũng không thể vì một giọt máu đào mà bỏ cả giang sơn."
"Vậy được, gặp lại sau."
"Được."
Cô lấy theo bản hợp đồng, đi thẳng ra cửa nhưng không về nhà hay công ty, mà chạy thẳng tới trạm xăng rồi đổi sang một chiếc xe khác, nhanh chóng rời khỏi thành phố.