Chương 44: Mồi Nhử

Mới đó đã hơn một tháng trôi qua kể từ ngày đấu thầu, bà Bạch không liên lạc được với cô nên tập đoàn Bạch Thần phải chịu một kích khá lớn. Để chuẩn bị cho dự án đó mà bà phải đích thân về nước giám sát chặt chẽ, dùng rất nhiều tiền bạc và quan hệ để có phần thắng cao hơn, thậm chí những dự án nhỏ của các chi nhánh cũng được hủy bỏ đền hợp đồng. Bà biết cô đã nhúng tay vào nhưng không biết cô đã làm cách nào, dù điều tra được khá nhiều chuyện cô làm sau lưng bà nhưng những chuyện đó không có sức ảnh hưởng lớn, giống như... Mồi nhử được quăng ra để đặt bẫy...

Bên này cũng không rõ tại sao ông Dương lại đồng ý tin tưởng vô điều kiện, chấp nhận hợp tác lâu dài và thay đổi thái độ với cô.

Nàng đã đi làm lại được vài ngày, từ lúc xác nhận quan hệ cô thường nhân lúc Huỳnh Như không có nhà để đến nấu ăn, giặt đồ cho nàng. Tối đến lại quần quật cùng công việc dồn nén, có hôm cô còn chẳng được ngủ, sáng hôm sau lại đến nhà nàng tìm cớ ngủ trưa một giấc, nấu ăn cho nàng rồi rời đi. Nàng lúc đầu còn từ chối nhưng rồi cũng dần quen sự săn sóc của người yêu, mỗi ngày cô đến luôn mang theo một bất ngờ nhỏ. Ngày đầu tiên là một bó hoa Ly trắng được cô cắm vào lọ đặt cạnh cửa sổ và một chiếc bánh Crepe dâu ngàn lớp. Hai người lại có chủ đề chung về chuyện cũ lần đó để nhắt lại, cũng gỡ được một chút khúc mắc cho nhau. Mỗi ngày là mỗi loại bánh ngọt và những món ăn khác nhau, tay nghề của cô được nàng hướng dẫn cũng đã khá hơn rất nhiều, khoảng thời gian này dù không công khai nhưng nàng thật sự rất hạnh phúc, dù có thể sau này nàng không tìm được mẹ thì nàng vẫn còn cô ở cạnh mình. Có thể lúc đó nàng đã tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp mãi như thế.

Buổi trưa tại văn phòng riêng của cô, nàng bước vào cầm hai phần thức ăn nóng hổi vừa nhận từ người giao hàng.

"Ăn một chút đi rồi làm tiếp nha."

Nàng đặt đồ ăn lên bàn, nhẹ nhàng vòng ra sau cô bóp bóp vai. Cô giữ lại tay nàng, định nói chuyện nhưng vì đứng lên khá vội nên choáng váng, chóng mặt suýt thì ngã nhào, cũng may nàng nhanh tay đỡ cô lại.

"Đấy thấy chưa? Cậu ham công tiếc việc như vậy làm gì? Mấy tài liệu này đâu có gấp, vài ngày nữa vẫn kịp mà?"

Nàng đỡ cô đến ghế quý phi, miệng vẫn không ngừng trách móc.

"Không sao mà! Vài ngày nữa mình có việc đi công tác với Quân, Hoàng Nhân sẽ không sử lí hết được đâu."

"Cậu đó, bây giờ nghĩ ngơi đi, khi nào đến giờ mới cho làm tiếp."

"Không sao mà!"

"Cãi?"

"Dạ không!"

Nàng mỉm cười nhìn cô, hầu như cô chưa bao giờ dám cãi lại nàng, trừ những việc lặt vặt thì cô không bao giờ để nàng đυ.ng đến dù một sợi tóc nhỏ.

"Khi nào cậu đi? Không đưa tôi theo được sao?" Ăn cơm xong, nàng hỏi.

Ánh mắt cô quét sang nơi khác, tìm cớ trả lời.

"À! Lần này đi tham khảo thôi, Quân đi rồi cả cậu cũng đi thì Hoàng Nhân nhất định sẽ đình công đó ha ha.

"Chậc! Cũng đúng." Nàng gật gù.

"Ừm... Cậu giận tôi không?"

"Sao phải giận chứ?"

Cô nhẹ nhàng đến bên cạnh ôm lấy nàng, tựa đầu lên vai nàng nói khẽ.

"Nếu lần sau còn có cơ hội, tôi nhất định sẽ dắt cậu đi thật nhiều nơi trên thế giới này..."

"Cậu nói như trăn trối vậy á... Hừ!"

"Ha ha."

Nàng không hiểu ẩn ý trong lời nói của cô, chỉ tưởng cô cảm thấy có lỗi vì không thể để nàng đi cùng. Dù sao hơn một tháng nay hai người cũng như hình với bóng, đôi lúc cô cũng lén nhờ Hoàng Nhân đưa Huỳnh Như đi qua đêm để cô được ở lại cạnh nàng. Cậu chàng mặt dù không tình nguyện nhưng dù sao cũng làm việc cho tư bản, tấm thân này dù có phải bán cũng nhất định phải... Bán cho được giá.

...

Tại văn phòng riêng trên toà cao ốc.

"Thưa bà."

"Báo cáo đi."

"Những người đang theo dõi cô chủ báo cáo lại gần đây hành tung của cô ấy không có gì bất thường nhưng mà..."

"Cứ nói."

"Hình như cô chủ đang yêu đương."

Trợ lý Phương nói xong thì đưa ra một sấp hình được chụp lén, dù khoảng cách khá xa nhưng vẫn nhìn rõ được hai người trong ảnh. Bà liếc mắt nhìn sang thì bỗng con ngươi co rút lại, dù nằm trong dự đoán nhưng bà thật sự không thể hiểu được.

"Con bé vì người mình yêu phải làm đến mức này sao?"

"Dạ! Ý bà là..."

"Cô nhìn đứa trẻ kia xem, cô thấy nó giống ai?"

"Dạ..."

"Quả thật là mẹ nào con nấy... Ha... Tôi tạo nghiệt gì đây chứ? Ha ha."

Bà cười nhưng gương mặt lại ẩn hiện sự buồn bã, không một ai hiểu được trong nội tâm bà đang suy nghĩ điều gì...

"Thả người ra đi..."

"Ý bà là?"

"Để cô ấy tự do đi, tôi muốn đánh một ván cược!"

"Vâng."

Bà mất bình tĩnh một chút rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, tập trung vào vấn đề chính.

"Còn phía thằng nhóc Cảnh và ông ta?"

"Sếp Bạch gần đây hay biến mất không rõ tung tích một, hai ngày, ngoài ra không có gì đáng ngại."

"Biến mất?"

"Dạ."

"Tiếp đi." Ánh mắt bà trở nên sắt bén, cau mày gõ gõ tay lên mặt bàn.

"Ông ta từ sau dự án thì lặn mất tăm hơi, tôi theo lời bà sắp xếp đã tập hợp tất cả các đối tượng có chứng cứ phạm tội của ông ta, lấy lợi ích phần trăm cổ phần tập đoàn giải trí bảo đảm an nguy cho họ cùng nhau khởi kiện. Có thể chỉ trong vòng một tháng ông ta sẽ bị cưỡng chế quay về Thượng Hải."

"Con cáo già đó không chết được đâu! Dù bị tôi phong sát đến tận bây giờ thì ông ta vẫn sừng sững ở đó, nếu không tìm được bằng chứng buôn lậu thì chắc chắn sẽ vẫn còn hàng trăm con cờ đứng ra chịu tội thay ông ta."

"Thưa bà..."

"Còn gì nữa?"

"Cậu chủ..."

"Không có vấn đề gì thì không cần báo cáo, tôi chỉ có hai đứa con thôi, không có cậu chủ nào ở đây hết." Bà gằn giọng.

"Dạ vâng."

Trợ lý Phương nhìn bà với vẻ mặt chua sót, lặng lẽ rời khỏi phòng theo chỉ thị.