"Sao hôm nay tự dưng anh rủ em đi ăn vậy?"
"Không được sao?"
"Được, được mà!"
Hoàng Nhân lái xe đón Huỳnh Như đến một nhà hàng cách chung cư khá xa. Hai người hợp nhau nhiều sở thích nên có rất nhiều chuyện để nói, thoáng chốc ăn uống, di dạo xong cũng gần mười một giờ. Hoàng Nhân coi như hoàn thành trách nhiệm "sếp" giao, dự định đưa cô nàng về nhà thì nhận được tin nhắn mới.
Sếp Yêu Dấu: "Cậu giữ Huỳnh Như ở ngoài một đêm nha, lương tháng này gấp ba."
Khoé môi giật giật nhìn tin nhắn vừa gửi đến, Hoàng Nhân thầm mắng cô một trăm lần trong đầu.
"Chị... Con người không bằng cầm thú này, chị muốn bán em trai mình đổi một đêm bên mỹ nhân sao? A..."
Tất nhiên đó chỉ là suy nghĩ của cậu, còn đời trai này phải hy sinh vì ba tháng lương xem như cũng... Không tệ.
Hoàng Nhân: "Huỳnh Như này! Ngày mai anh được nghỉ, em cũng chưa đi làm lại, hay tụi mình đi chơi khuya một chút được không?"
"Cũng được nhưng... Ở đây cách xa chung cư quá, nếu về trễ phải làm phiền Kiều dậy mở cửa cho em."
"Có sao đâu, nhà anh có hai phòng, em ở tạm một đêm đi, nãy em cũng bảo Kiều đi với sếp mà?"
"Dạ... Nhưng..."
"Vậy giờ đi hay không nè?"
"Ừm! Thôi được hi hi."
Nội tâm Huỳnh Như đang gào thét vì sắp được ở nhà trai đẹp một đêm, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra vẻ ngại ngùng. Hoàng Nhân bên này lại âm thầm than trời oán đất, mặt thì tươi cười nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng.
...
"Này! Cậu bảo quà cho tôi đâu?"
Vừa lên xe, cô lại theo thói quen chồm người tới trước thắt dây an toàn cho nàng, lại nghe nàng hỏi bèn bật cười dùng ánh mắt mờ ám nhìn nàng.
Cô: "Cậu nhắm mắt lại, đưa tay ra."
Nàng: "Sao phải nhắm mắt?"
Cô: "Bất ngờ mà!"
Nàng cũng tò mò làm theo lời cô. Cảm nhận hơi ấm nơi bàn tay truyền đến, những khối gồ ghề không đồng đều đang cử động nhẹ dưới bàn tay nàng.
"Cậu..." Nàng mở to mắt ra, đỏ mặt khi thấy tay mình đang đặt trong áo cô.
"Cậu ngạc nhiên gì chứ? Lúc tôi xỉu cậu cũng sờ qua rồi!" Cô cười gian xảo.
"Cậu... A... Biếи ŧɦái! Tôi không có... Cậu bảo là bánh Pháp cơ mà?"
Cô giữ chặt tay nàng đang để trong áo mình, lấy điện thoại ra đưa nàng xem một mẫu bánh mì hoa cúc của Pháp.
"Giống không?"
"Cậu lừa tôi." Nàng xấu hổ rút tay ra, quay mặt đi tỏ vẻ giận dỗi, thật ra là để che giấu khuôn mặt đang thẹn đến đỏ bừng của mình.
"Được rồi! Xin lỗi... Đây! Tặng cậu."
Cô lấy một hộp nước hoa đã để sẵn trên xe đưa cho nàng, là mùi hương mà lần trước cô dùng. Lần đó cô thấy nàng có vẻ thích nên đã mua sẵn nhưng chưa có diệp tặng.
Nàng nhận lấy nhưng lại không trả lời, làm lơ cô đến khi xe chạy về tới chung cư.
Cô lái xe nhưng ánh mắt vẫn thường liếc nhìn gương phụ, trong lòng lại dâng lên một chút tham vọng. Cô không biết mình thẳng thắn thừa nhận như vậy liệu có đúng không, chỉ vài câu nói của nàng đã khiến cô không thể kềm lòng được, vậy sau này liệu cô có đủ dũng khí để rời xa nàng không. Cô hiểu rất rõ bản thân mình đang cho cả hai hy vọng xa vời nhưng lại cam chịu sự chi phối của con tim, khát vọng một lần được nói ra hết với nàng...
"Trễ rồi, từ đây về nhà cậu xa lắm, nếu không chê thì cậu ở lại đây nha." Xe dừng lại thì cuối cùng nàng cũng lên tiếng.
"Vậy có phiền không? Hình như cậu với Huỳnh Như sống chung mà?" Cô giả vờ nói.
"Không đâu! Cậu ấy bảo trưa mai mới về!"
"Vậy làm phiền rồi."
"Ừm! Rất phiền."
Nàng dùng cánh tay lành lặn véo cái người đang miệng cười sắp đến mang tai mà vẫn khách sáo. Cô cũng phối hợp la lên vài tiếng rồi cùng nàng cười đùa, chậm rãi bước lên phòng.
Nàng đưa cô đến phòng mình rồi vào nhà vệ sinh thay đồ ngủ, cô cũng cởϊ áσ khoác và quần dài ra cho thoải mái, tầm mắt bỗng chạm vào khung ảnh nằm trên tủ đầu giường.
Đến khi nàng bước ra đã thấy cô ngồi một góc xoay lưng lại, trên tay đang cầm thứ gì đó. Nàng cũng không ngạc nhiên lắm, chậm rãi đi đến bên cạnh, thuần thục mở khoá ngăn tủ cuối cùng.
Cô trầm mặt một chút, mím môi, cô không nghĩ là những thứ này nàng vẫn còn giữ lại.
"Cậu vẫn giữ chúng sao?" Cô vuốt ve hai chiếc lọ điều ước rồi nhìn vào chiếc vòng dây bện đỏ bên cạnh, bên dưới có vài tấm ảnh.
Cô lấy ra chiếc vòng tay trong ví của mình đặt cạnh bên, "cạch" hai viên nam châm vẫn còn hoạt động, hít chặt vào nhau.
"Cậu có thể giữ, tôi thì không à?"
"Không phải."
"Được rồi, đi ngủ sớm đi, ngày mai công việc của cậu còn nhiều."
Nàng bỏ lại một câu rồi lên giường nằm trước, cô cũng tắt đèn rồi nằm bên phía cánh tay không bị thương của nàng. Nhìn người con gái trước mặt, trong lòng cô chua sót nhớ lại những tấm ảnh gia đình được nàng đặt gọn gàn trong ngăn tủ kín.
Cô lặng lẽ đến gần nàng một chút, diệu dàng ôm lấy nàng như đang ôm một báu vật quý giá, sợ chỉ cần buông ra, giấc mộng này sẽ biến mất, mặt trời của cô sẽ mãi mãi không còn xuất hiện trước mặt cô.
Nàng nghiêng người nép vào lòng cô, chậm rãi kể lại tất cả chuyện cũ nàng từng trãi qua. Nàng bình thản như thể đã buông bỏ, nhưng mỗi khi nhắc đến mẹ mình, trong giọng nói vô thức nghẹn ngào mà chính nàng còn không phát hiện.
Dù đã được biết những chuyện này qua những lần điều tra, nhưng khi nghe chính miệng nàng kể lại, trái tim cô lại lần nữa nhói lên. Liệu khi nàng biết được mọi chuyện, nàng có tha thứ cho kẻ đầu xỏ gây nên những tổn thương đó cho nàng không.
Cô đặt lên trán nàng nụ hôn nhẹ, rồi nhìn thẳng vào mắt nàng, nàng mỉm cười nhìn cô như muốn tỏ ý nàng không sao.
"Cậu cảm nhận được chứ?" Nàng dùng một tay nắm lấy tay cô, đặt lên vị trí trái tim mình.
"Ừm..." Bỗng dưng chạm vào nơi mềm mại đó, suy nghĩ trong đầu cô vụt mất chẳng sót lại gì.
"Trước kia..."
"To hơn rồi."
"..."
Hai giọng nói cùng cất lên, nàng quăng mạnh tay cô ra, dùng ánh mắt mang theo tia lửa, cau mày nhìn cô.
"Cậu nói cái gì? Hả?" Nàng gằn giọng.
"Không... A... Không phải..."
Có trời mới biết là cô không cố ý, không hiểu sao lại buộc miệng nói ra.
"Tôi vốn định nói trước kia tôi không nghĩ mình sẽ yêu đương đâu, cái cục đá cậu lớn rồi suy nghĩ cũng khác quá ha." Nàng véo tai cô quát vào trong, bực tức vì cái người rất biết cách làm tuột cảm hứng này.
Cô la hét một lúc cũng tìm được thế xoay người lên, đỡ lấy cánh tay bó bột của nàng đặt lên gối, một giữ chặt tay còn lại.
Đột nhiên bị khống chế khiến nàng quên cả giận, ánh mắt hai người chạm nhau, cô cũng đưa mặt mình đến gần.
Nàng thuận theo nụ hôn nồng nhiệt không hề báo trước của cô đến mức quên cả hô hấp. Cô buông nàng ra, hôn phớt qua bờ môi nàng một lần nữa rồi ôm chặt nàng.
"Ngủ ngon." Cô nói.
"Ừm..." Nàng đỏ mặt đáp.
Nàng nghĩ rằng cô sợ tay nàng còn bị thương nên không dám quá đáng, dù sao hai người cũng đã trưởng thành, cũng hiểu được thế nào là chuyện "yêu đương." Hai người không có ràng buộc bởi gia đình, những gì nên đến cũng sẽ thuận theo tự nhiên mà đến.
Cô lại suy nghĩ khác, dù tay nàng không bị thương cô cũng sẽ không làm những chuyện như vậy với nàng vì cô hiểu rõ, cuộc tình này vốn không có kết quả. Hạnh phúc trước mặt chỉ là do tham vọng của cô hình thành...