Chương 42: Thăng Chức Thành Người Yêu

Cô chở nàng đi dạo vài vòng thành phố rồi dừng lại trước một công viên giải trí lớn. Ánh mắt cô quét một vòng xung quanh rồi dừng lại ở một góc nhỏ.

"Cậu muốn vào à?" Nàng hỏi.

"Không! Tôi chỉ nhớ đến một số chuyện cũ thôi."

"Vậy cậu đưa mình đến cửa hàng tiện lợi bên kia nhé."

"Được!"

Tới nơi, cô tìm chỗ gửi xe còn nàng vào cửa hàng mua chút đồ, hai người hẹn nhau bên bờ hồ đối diện.

"Cậu mua gì nhanh vậy?" Cô vừa đến đã thấy nàng đứng chờ mình, trên tay cầm theo một chiếc túi nhỏ.

"Sinh nhật vui vẻ!"

"Hả?"

Nàng đưa túi đựng toàn kẹo cao su và đồ ăn vặt cho cô rồi cười.

"Mới hơn mười giờ thôi! Còn sớm mà đúng không?"

"Cảm ơn."

Cô vẫn còn bất ngờ không biết nói gì, nàng lại nhớ ngày sinh của cô, nhớ cả thứ cô không ăn được.

"Bất ngờ lắm à?" Nàng mỉm cười hỏi cô.

"Ừm! Cảnh đêm ở đây cũng đẹp nhỉ?"

"Như tách biệt hai thế giới vậy!"

Cũng không biết nàng đang ám chỉ bên kia mặt hồ yên tĩnh là khu vui chơi náo nhiệt, hay là đang suy nghĩ về thân phận của hai người.

Hai người họ rảo bước dọc theo hàng cây rồi dừng lại ở một ghế đá có thể nhìn ra mặt hồ phản chiếu màu sắt rực rỡ.

"Tôi hỏi cậu vài chuyện được không?" Nàng nghiêm túc nhìn cô.

"Không cần khách sáu đâu, tôi vẫn là tôi thôi mà! Ở đây không có sếp tổng, không có người họ Bạch, chỉ có tôi, bạn thân của cậu." Cô chậm rãi đáp với giọng diệu dàng.

"Ừm! Cậu thay đổi ngày sinh à?"

"Đúng vậy... Tôi Không muốn ai biết được ngày sinh của mình."

"Sao vậy?"

Cô chậm rãi kể lại chuyện ngày cô sinh ra, lần này cô không giấu giếm nữa, tỉ mỉ kể lại mọi chuyện trước kia, chỉ không thay đổi chuyện mình gặp tai nạn được cứu.

"Cậu..."

"Không sao! Qua rồi..."

Cô ngăn lại lời an ủi của nàng, cô muốn nói ra để mong có thể đồng cảm cùng nàng, mong nàng cũng sẽ mở lòng ra, cho người khác một cơ hội. Cô muốn nàng hạnh phúc, cô không muốn cả đời nàng phải sống trong quá khứ bi thương.

"Cậu trả lương cao như vậy là vì thương hại tôi sao?" Nàng cố giấu cảm xúc, giọng bình thản hỏi.

"Không đâu, đó là..."

"Cậu biết hết chuyện nhà tôi đúng không?"

Cô sửng sốt một chút với gương mặt kiên định của nàng, rõ ràng cô che giấu rất kỹ, vậy là ai đã nói cho nàng?

"Ngọc Thuỳ đã tìm tôi."

"Cái gì?"

Lần này cô hoảng hốt thật sự, bao nhiêu cái tên hiện ra trong đầu nhưng quả thực cô đã bỏ qua "đứa em" này. Phản xạ tự nhiên của cô là đưa tay vào túi quần tìm điện thoại nhưng bị nàng ngăn lại.

"Cậu chưa trả lời tôi." Nàng nghiêm mặt.

"Con bé đã nói gì?" Cô không dám nhìn thẳng vào nàng.

Nàng không trả lời, chỉ đưa tay lấy trong túi ra một gói đồ cay ăn liền nhỏ đưa cho cô.

"Ăn!"

Cô không hiểu ý nàng nhưng vẫn mở gói ra cắn một miếng lớn. Chưa kịp cảm nhận vị cay lan toả trong khoang miệng, nàng đã giành lại gói đồ ăn, vứt nhanh vào thùng rác.

"Cậu?" Cô lại không hiểu gì.

Nàng thở dài, điều chỉnh tư thế ngồi dựa ra sau, chậm rãi nói.

"Thuỳ tìm tôi tuần trước ở bệnh viện, cô ấy nói cậu thích tôi nên đã điều tra chuyện nhà tôi, thiên vị tiền lương của tôi, còn kể về vụ tai nạn của cậu."

"Còn gì nữa không?"

"Hết rồi!"

Ánh mắt cô tối lại, một suy đoán khủng khϊếp nhảy ra trong đầu. Có lẽ Ngọc Thuỳ không nghĩ rằng nàng sẽ nói lại với cô, chỉ kể một phần cho nàng biết. "Nhưng làm sao con bé biết được những chuyện này?" Càng xâu chuỗi lại vấn đề trước kia, suy nghĩ của cô càng rõ ràng hơn...

"Lương của cậu bằng với Nhân, tôi thưởng thêm vì khích lệ thôi, còn chuyện tai nạn chỉ là trùng hợp thôi."

"Cậu luôn tránh nhắc chuyện gia đình trước mặt tôi? Dạo gần đây tôi hay thắc mắc tại sao Minh Trí không đến kiếm chuyện với tôi nữa, giờ thì có lẽ tôi biết câu trả lời rồi!"

"Tôi..."

"Thích tôi thì đáng xấu hổ như vậy à?" Nàng cười giễu.

"Không phải!"

"Ồ! Không thích? Vậy tại sao cậu không bao giờ từ chối tôi? Rõ ràng cậu không ăn được cay? Rõ ràng nếu ăn sữa đặt trong kẹo chỉ cậu sẽ bị đau bụng mà? Cậu nói dối, thuốc mà cậu uống là thuốc dị ứng... Cậu không hề thích đồ ngọt nhưng vẫn..."

Lần này cô không đáp mà chậm rãi ôm nàng thật chặt thay cho câu trả lời. Nàng vẫn luyên thuyên trên vai cô.

"Cậu nghĩ tôi mãi mãi không biết ý nghĩa của loài hoa cậu tặng tôi sao? Cậu tưởng tôi không biết sợi dây đỏ trong túi cậu vẫn còn à? Cậu giải thích về cây xương rồng đó đi! Còn cả..."

"Được rồi! Tôi thích cậu, rất thích cậu, thích cậu mười năm rồi. Tôi... Xin lỗi!" Cô càng xiết chặt vòng tay mình.

Nàng bật khóc trên vai cô, nàng không hiểu tại sao cô lại không dám nói, nàng không phải kẻ ngốc, từ khi dậy thì, mẹ nàng đã luôn khai sáng tất cả cái mối quan hệ giữa người với người cho nàng. Dù có là bạn thân cách mấy cũng không thể giải thích cho những việc cô làm vì nàng.

"Cậu chê tôi không xứng với cậu sao?" Nàng hỏi khẽ.

"Cậu không nghĩ nếu tôi nói ra thì cậu sẽ chấp nhận sao?"

Nàng không nghĩ đến chuyện này, quả thật khoảng thời gian bên cạnh cô không hề dài. Dù họ có gặp lại nhau thì sao? Cô làm sao biết được nàng có giữ lại những gì mình tặng chứ? Nếu cô nói ra thì liệu nàng sẽ chấp nhận không? Tình bạn này sẽ còn tồn tại không?

Cô: "Vậy bây giờ... Cậu chấp nhận không?

"Còn một chuyện nữa..."

"Cậu hỏi đi."

"Tôi..." Nàng ấp úng không biết hỏi làm sao.

Như cảm nhận được sự khó sử của nàng, cô nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng như khích lệ. Nàng lấy hết dũng khí, ấp úng nói từng chữ.

"Tại sao... Tôi chưa bao giờ thấy cậu khóc? Từ lúc gặp lại đến bây giờ... Ngày hôm đó, cậu ôm tôi thật lâu nhưng tôi không thấy cậu khóc? Tôi đã nghĩ cậu cố kềm nén nhưng không phải... Lần cậu gặp tai nạn tôi thấy mắt cậu... Ưʍ..."

Nàng chưa nói xong đã bị một bàn tay che mắt lại, một tay phía sau gáy làm điểm tựa khiến nàng chẳng còn đường lui, cảm giác mềm mại trên môi truyền đến.

Đại não trống rỗng của nàng còn chưa xử lý kịp, vô thức bị cuốn theo sự nồng nhiệt của đối phương. Không nhanh, không chậm, nàng được cô dẫn dắt theo nhịp điệu của mình cho đến khi hơi thở lẫn lộn trở nên gấp gáp.

Đây là lần đầu tiên nàng hôn một người, một người cùng giới tính, lại còn là bạn thân... Mà chắc cũng không phải là bạn thân nữa rồi.

Hai bờ môi tách nhau ra cũng là lúc bàn tay trên mắt nàng được lấy xuống, bấy giờ nàng mới cảm nhận được vị mặn trên đầu lưỡi, còn có... vị tanh nồng.

"Cậu... Cậu..." Nàng sửng sốt nhìn lên gương mặt cô.

Một dòng nước đỏ thẫm men theo khoé mắt chảy dọc xuống trông rất đáng sợ mà vừa nãy cô đã không lau đi.

"Cậu nhìn kỹ hai mắt tôi thì sẽ biết câu trả lời." Cô mỉm cười nhìn thẳng, mặc cho nàng vuốt ve gương mặt mình.

Bây giờ nàng mới có thể nhìn thật rõ hai màu con ngươi của cô, nàng mím môi, tìm trong túi áo một mảnh khăn giấy, cố lau sạch vết đỏ trên gương mặt cô.

"Vậy bây giờ cậu trả lời tôi được chưa?" Cô nắm lại bàn tay đang ở trên mặt mình, cười hỏi.

"Tôi trả lời rồi mà?"

"Hồi nào?"

"Vậy tôi chưa trả lời sao cậu dám hôn tôi?"

"..."

Lần đầu tiên từ lúc gặp lại, cô thấy nàng bày ra dáng vẻ cợt nhả như vậy, cũng bất lực phì cười.

"Vậy bây giờ bạn thân của tôi ơi! Cậu có thể thăng chức cho tôi lên làm người yêu cậu được không?" Cô giả vờ cung kính hỏi.

"Ha ha... Cậu tay không tỏ tình à?"

"Đâu có đâu, mình có tặng cậu một hộp bánh của Pháp á! Mà lên xe mới lấy được..." Cô cố ý kéo dài chữ cuối.

"Chậc! Nói dối thành cún con."

"Được!"

"Vậy được."

Hai người nhìn nhau cười, bầu không khí cứ thế tràn đầy màu sắc ấm áp cho đến lúc cô đưa nàng về.