Chương 40: Giao Dịch

"Ơ... Ngân! À không... Sếp!" Huỳnh Như vừa mua cháo về thì thấy cô đang đứng ngoài cửa phòng bệnh.

"Không ở chỗ làm cứ gọi tên tôi là được."

"À! Ừm... Cậu ấy ngủ cũng ngủ hơi lâu rồi, cậu không định vào sao?"

"Ừm... Tôi có việc đi trước, chỉ tiện đường ghé ngang thôi."

"Ồ!"

"À! Đừng nói là tôi đã tới đây, hôm khác tôi sẽ ghé sau."

Nói xong, cô lại cố kềm chế sự mệt mỏi trên cơ thể, quay bước đi thật nhanh.

"Ủa! Là sao?"

Huỳnh Như còn hơi ngờ nghệch đẩy cửa bước vào thì thấy nàng đã tỉnh.

Nàng: "Cậu nói chuyện với ai ngoài cửa vậy?"

"À... Không! Cháo nè cậu đói chưa?"

"Huỳnh Như!" Nàng thấy cậu ta lắp bắp bèn gằn giọng.

"Ơi! Đừng có dùng giọng đó kêu tên mình mà, mình nói được chưa?"

"Cậu giấu giếm gì chứ?"

Thấy nàng sắp dỗi, Huỳnh Như vội giải thích.

"Là... Là Ngân! Cậu ấy dặn mình đừng nói rồi đi. Cậu đừng nói lại nha! Mà hồi nãy mình thấy cậu ấy có vẻ mệt mỏi lắm."

"Ừm..."

...

Tại văn phòng giám đốc.

Quân: "Chị! Có việc gì sao? Trông chị không khoẻ."

"Lần này cậu có thể phá lệ giúp tôi thêm một việc được không?" Cô mệt mỏi xoa trán.

"Là chuyện về ông ta đúng không?"

"Ừm!"

"Em biết được thông tin là công ty riêng của ông ta bị bà ấy phong sát tại thị trường nước ngoài vì cha con ông ta cắn mãi không buông hai mươi tám phần trăm cổ phần tập đoàn giải trí Bắc Kinh. Lần này ông ta về đây là vì cuộc đấu thầu lớn sắp tới với danh nghĩa bất động sản Đông Dương do đứa con trai duy nhất của mình điều hành."

Cô dùng tay gõ gõ lên bàn, im lặng không nói gì.

"Bằng chứng hối lộ và trốn thuế của ông ta em đã thu thập được một phần, nhưng nếu công khai ngay lúc này chỉ bức dây động rừng. Chẳng những không khiến ông ta trả giá mà ngược lại chỉ khiến họ cảnh giác hơn."

"Bao nhiêu đó là đủ rồi! Cùng tôi đi gặp ông ta."

Trò chuyện xong hai người lập tức rời đi.

Tại căn nhà thiết kế kiểu cổ ở ngoại ô phía đông thành phố, xung quanh vài trăm mét chỉ toàn là cây cối âm u, để tìm được đường vào cũng phải mất cả buổi chiều.

"Các người là ai?" Vệ sĩ trước cổng chặn lại chiếc xe vừa di chuyển đến.

"Thông báo với ông Dương là có khách muốn bàn chuyện làm ăn." Cô bước xuống xe.

Nhìn hai người đơn độc tiến vào đây trên người toàn là hàng đắt tiền lại bảo là khách muốn tìm ông chủ thì sắc mặt bọn họ cũng dịu xuống.

Cô tiến lại gần vỗ vai tên đứng đầu, nhét cho hắn một phong bì dày cộm rồi nhờ hắn đưa sấp tài liệu trong tay vào trong.

Hắn kiểm tra sơ qua, bên trong không có gì nguy hiểm thì cười nhận lấy rồi bảo hai người chờ. Được chừng mười phút hắn ta trở ra với thứ gì đó trên tay.

"Ông chủ bảo các người bỏ lại điện thoại, quét người rồi vào."

Hai người nhìn nhau rồi mở cửa bỏ điện thoại vào xe, đứng trước máy quét kim loại.

"À chìa khóa xe thì cầm được đúng không?" Quân hỏi.

Thấy hai người họ không còn gì khả nghi nên bọn chúng cho vào, dù sao cũng chỉ là một chiếc chìa khóa thôi.

Tên dẫn đường đưa hai người đi dọc hành lang, cô không thể quan sát rõ khung cảnh xung quanh vì mặt trời đã dần lặng, côn trùng kêu inh ỏi cả góc sân.

Đến một gian phòng đóng kín, hắn ta gõ gõ cửa thông báo rồi rời đi. Một lát sau, từ bên trong có một cô gái xinh đẹp mở cửa mời cô người vào.

Quân cũng định vào theo thì bị cản lại ra hiệu ở ngoài chờ, dù không muốn nhưng thấy ánh mắt cô, cậu đành đứng đợi ở cửa.

"Mời ngồi." Cô gái trẻ dắt cô đến bàn trà cạnh cửa sổ rồi ra ngoài.

Quả thật không thể không thể coi thường vẻ bề ngoài, bên trong căn phòng đầy đủ nội thất sang trọng đối lập với những cây cột gỗ ngoài kia.

Chờ cô ngồi xuống, người đàn ông mới chậm rãi đặt chén trà lên bàn, ánh mắt đánh giá sơ qua cô rồi cười khẽ.

Cô cũng liếc qua người đàn ông trước mặt, dù tóc đã cạo trọc, hai chân đã tàn phế nhưng vẫn giữ được phong độ, từ gương mặt có thể thấy được thời trẻ ông cũng là một mỹ nam.

"Con gái của bà ta?" Giọng ông trầm đυ.c vang lên, ánh mắt không rời khỏi cô.

"Đúng!"

"Uốn chén trà không?"

"Ông biết tôi đến đây không phải để uốn trà mà?"

"Ha ha ha." Ông ta cười to làm cô không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn không đổi sắc mặt, yên lặng chú ý biểu cảm của ông ta.

"Cô nghĩ mấy thứ này đe doạ được Dương Thế Vỹ tôi sao?" Ông ta ném tệp hồ sơ lên bàn đến trước mặt cô.

"Ha... Tôi không đến để làm khó dễ, tôi đến để hợp tác."

"Tôi thì có gì để cô đích thân đến đây chứ?"

"Ông Dương lại khiêm tốn, số hàng hóa đó chắc cũng được đưa về đây không ít nhỉ?"

"Cô đừng gắp lửa bỏ tay người! Hàng hoá gì?" Ông ta cau mày, ánh mắt nhìn cô không chút thiện ý.

"Chậc! Một người tàn phế, công ty con bị phong sát tận hai quốc gia, nhưng vẫn đủ tài lực rót vốn để con trai mình nắm giữ một công ty tầm cỡ ở đây? Chưa kể đến dự án đưa ra đấu thầu lần này cần số tiền cược khổng lồ thì ông nghĩ với hai mươi tám phần trăm cổ phần ông đang có thì sẽ dễ dàng hoàng thành dự án này sao? Bà ta sẽ để yên sao?"

"Rầm... Xoảng!" Chén trà trên tay ông bị ném mạnh vào tường.

"Cô không còn gì nữa thì tiễn khách."

"Khoan đã! Tôi là thật sự có thiện ý!" Cô vẫn bình tĩnh đáp.

"Những tài liệu này có thể không ảnh hưởng đến ông nhưng nếu bây giờ ông quay lại nước ngoài để xử lý thì có phải sẽ lỡ mất thời gian đấu thầu sao? Thằng con vô dụng của ông có thể thay mặt ông làm nên trò trống gì sao?"

"Cô muốn gì?" Lần này ông ta mất bình tĩnh thấy rõ.

"Ông nhìn kỹ khuôn mặt tôi rồi chứ?"

Cô không quan tâm ánh mắt sững sờ của ông ta, nhanh tay đoạt lấy cây kéo tỉa cành bên cạnh cửa sổ, mượn lực xén một lọn tóc rơi xuống bàn.

"Thì ra là vậy!" Ông ta cảm thán nhìn cô.

"Vụ tai nạn lần trước của con trai ông, chính tay bà ta sắp xếp để tôi cứu hắn, làm hắn ta một mực thích tôi."

"Con đàn bà khốn..."

"Từ đã... Tôi nói chuyện này ra chỉ để cho ông thấy thành ý của tôi, mục đích chính là tôi muốn số lượng hàng đó với giá bảy mươi phần trăm." Cô ngắt lời.

"Ha ha... Dù khuôn mặt của con giống bà ta nhưng tính tình thì lại rất giống ta." Ông thay đổi xưng hô, giọng cũng nhẹ nhàng hơn trước.

"A... Nơi này của ông thật nhiều muỗi!" Cô khó chịu cau mày.

"Được rồi! Ta sẽ liên lạc với con sau."

"Được."

Cô ở lại trò chuyện thêm vài câu rồi rời đi. Chờ hai người đi khỏi, ông nhìn chằm chằm vào vệt máu còn sót lại trên bàn...