Chương 39: Thật Sự Không Biết Sao

Nàng mơ màng mở mắt ra, trước mặt là trần nhà trắng xoá và mùi thuốc khử trùng nồng đậm.

"A..." Cơn đau truyền đến từ cánh tay phải làm nàng rên khẽ.

"Cậu tỉnh rồi à? Để tôi gọi bác sĩ." Huỳnh Như nói xong liền chạy đi.

Sau khi bác sĩ rời đi, Huỳnh Như lại gần nâng đầu giường lên rồi đút nước cho nàng. May mắn là chiếc xe đi lệch hướng nên chỉ gãy tay và chấn thương nhẹ vùng đầu, không có gì nghiêm trọng.

"Tôi ngủ bao lâu rồi?"

"Cậu nhập viện từ tối hôm qua, bây giờ là hai giờ chiều rồi."

"Cậu không đi làm sao?"

"Ngân cho tôi nghỉ ở lại chăm sóc cậu, sáng nay có việc gấp nên cậu ấy rời đi rồi."

"Cậu ấy đến đây à? Sao cậu ấy biết?"

"Không biết nữa! Sau khi cậu rời khỏi phòng cấp cứu thì khoảng ba giờ sau cậu ấy đến."

"Cậu thức canh khuya vậy à? Cảm ơn cậu nhiều lắm." Nàng tròn mắt cảm kích.

"A... Không phải! Phải cảm ơn cậu mới đúng... Cậu không đẩy tôi ra thì người nằm đây bây giờ là tôi rồi." Huỳnh Như ấp úng.

"Có gì đâu chứ? Cậu sao vậy?"

"Thật ra... Hôm qua tôi thấy cậu như vậy nên ngất xỉu, được đưa vào đây cùng... Tới lúc cậu cấp cứu xong tôi mới tỉnh."

Nàng cười nhẹ vì sự ngây thơ của bạn mình.

"À! Hôm qua Ngân thức canh cậu đến sáng mới gọi mình dậy rồi đi, trông cậu ấy tiều tụy hơn cả cậu nữa." Huỳnh Như kể lại.

"Vậy sao?" Nàng nói khẽ rồi đâm chiêu suy nghĩ.

Hôm qua sau khi nhận cuộc gọi thông báo, cô tức tốc lái xe hơn ba giờ liên tục đến bệnh viện nàng được đưa vào. Cũng may hai thành phố cách nhau không xa lắm, trong lúc chạy trong đầu cô chỉ duy nhất một lời cầu nguyện được lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần. Hai mắt cô giăng đầy tia máu, dù không tin thần linh có tồn tại nhưng vì nàng thì dù có là chuyện vô lí đến mức nào cô cũng chấp nhận.

Đến được bệnh viện, cô nhanh chóng tìm được phòng của nàng, chi trả viện phí và đổi lên phòng tốt nhất. Thấy Huỳnh Như ngồi bên cạnh, cô hỏi chuyện lúc tai nạn xảy ra rồi bảo cậu ấy đi ngủ trước để mình canh.

Nhìn người con gái nằm trên giường bệnh mà lòng cô quặn thắt, đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng, cô cố kềm lại không thể để nước mắt rơi. Nhắn một tin cho Hoàng Nhân xong thì cô tắt máy, ngồi lặng lẽ bên nàng đến hừng sáng mới luyến tiếc rời đi.

Cô đến dưới tập đoàn, vào nhà vệ sinh rửa mặt, chỉnh lại quần áo rồi cứ thế mang bộ dáng chật vật bấm thang máy lên tầng.

"Ting." Thang máy vừa mở ra đã có nhân viên đứng trước cửa tiếp đón.

"Phòng họp ở bên..."

Chưa nói dứt câu thì bóng người đã vụt qua cô gái trẻ, mở cửa phòng họp bước vào trước sự ngạc nhiên của những nhân viên ngoài cửa. Tất cả bọn họ ít nhiều cũng đã từng gặp qua cô một lần, nhưng hình ảnh cô như vậy thì thật sự lần đầu tiên bọn họ được chứng kiến.

Trong phòng họp mọi người đã có mặt đông đủ chỉ còn duy nhất một ghế trống bên cạnh bà Bạch. Sự im lặng bao trùm lên tất cả khi thấy cô bước vào, đến khi cô kéo ghế ngồi xuống thì Bạch Cảnh ngồi đối diện cũng lên tiếng.

"Được rồi! Đã đông đủ thì bắt đầu."

Mỗi cổ đông đều mang theo một thư ký đứng cạnh ghi chép lại quá trình, chỉ riêng cô ngồi trầm mặt một góc, không nêu ý kiến cũng không quan tâm ai đang lải nhải quanh tai.

"Lần đấu thầu này nhất định không được xảy ra sơ suất! Không ai còn ý kiến gì thì cuộc họp kết thúc tại đây"

Bà Bạch lên tiếng, mọi người gật đầu rồi lần lượt rời khỏi. Trước khi đi, không ít ánh mắt liếc trộm về phía cô.

Đến khi chỉ còn lại ba người, bầu không khí quỷ dị trong phòng tăng lên nhanh chóng.

"Bộ dạng này của con là sao? Ai bắt ép con đến à?" Bà trầm giọng nói chuyện với cô.

Cô dùng ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào bà, khoé miệng nhếch lên một nụ cười tà mị. Nếu là người khác không biết, chắc chắn họ sẽ cảm thấy cô lúc này như một yêu tinh câu hồn, nhưng hai người đang đứng đây thì lại khác.

Đồng tử bà mở to ra, lần đầu tiên bà cảm thấy được sự hốt hoảng khi nhìn vào nụ cười đó.

Lần trước cô cũng đã cười như vậy, là trước khi cô nhảy lầu tự sát để ép buộc bà thoả hiệp. Bây giờ nụ cười đó lại xuất hiện nhưng không còn sự cợt nhả mà là sự vỡ vụn và hận ý mãnh liệt không che giấu.

"Bằng chứng phạm tội của ông ta, tôi sẽ bằng mọi giá lấy được cho bà. Nhưng nếu bà lại dám đυ.ng đến một sợi tóc của cô ấy thì cứ chờ đi... Tôi không ngại kéo bà theo đâu."

Giọng cô khàn đặc, bỏ lại một lời cảnh cáo rồi quay lưng bước rời đi không nhìn lại.

"Rầm." Cánh cửa đóng mạnh.

"Cảnh! Chuyện gì xảy ra vậy hả? Con biết gì đó đúng không?" Bà quát về phía người con trai lớn.

Gương mặt của anh vẫn điềm tĩnh nhưng nội tâm lại như sóng biển cuộn trào, nhìn cô như vậy l*иg ngực anh quặn lại từng cơn.

"Mẹ thực sự không biết sao?"

...

Tại sân bay quốc tế, một người đàn ông trung niên đầu trọc ngồi trên chiếc xe lăn được một cô gái trẻ phía sau đẩy, chậm rãi rời khỏi...