Chương 38: Tai Nạn

"A... Cuối cùng cũng có lương."

"Tự nhiên thấy cơm nhà không có mùi vị."

"Nhậu mấy đứa ơi!"

Cuối ngày một đầu tháng, tài khoản nhân viên công ty đồng loạt được cộng tiền, không khí náo nhiệt hẳn lên.

Nàng và Huỳnh Như hôm nay cũng không tăng ca nên về cùng nhau, xe nàng gửi lại công ty.

"Như! Cậu được bao nhiêu vậy?" Nàng ngồi sau xe hỏi.

"Năm triệu rưỡi cả phụ cấp xăng xe nhưng tháng này mình bán được một căn nhà phố của dự án được thưởng nóng năm triệu trước đó và hai mươi bốn triệu vừa nhận. Hôm nay cậu cứ ăn thoải mái, tôi đây mời ha ha." Huỳnh Như không kềm chế được, cười thật to làm mọi người xung quanh cũng chú ý.

"Trời ạ! Biết cậu vui nhưng cười bé thôi, người ta nhìn kìa!" Nàng ngại ngùng nói nhỏ.

Huỳnh Như: "Kệ họ! Họ có nuôi tôi đâu? Mà lương trợ lý của cậu bao nhiêu vậy? Đã được thông báo chưa?"

Vừa nãy nàng thấy số tiền vừa cộng vào tài khoản thì giật mình, hỏi trợ lý Nhân thì cậu cũng bảo là chuyện của sếp, cậu không biết. "Huỳnh Như đang vui như vậy nếu nói thật thì không biết cậu ấy có tổn thương không nhỉ?" Nàng suy nghĩ mãi chưa biết trả lời thế nào thì xe đã dừng lại trước quán.

Hai người ăn uốn xong thì quyết định về nhà tắm rửa rồi sẽ đi mua sắm, cũng quên luôn chuyện tiền nong.

"À Kiều! Dạo này cậu làm việc cho sếp Quân à?"

Hai người xách túi lớn nhỏ đang rảo bước trên con phố đêm tấp nập.

"Ừm! Ngân không có ở công ty nên mình nhận phân công từ trợ lý Nhân và sếp Quân."

"Bận rộn thật ha!" Huỳnh Như bĩu môi.

"Cậu nghĩ gì vậy?"

"Chậc! Muốn rủ sếp lớn đi ôn lại chuyện cũ chắc khó rồi đây..."

"Cậu ấy có việc của riêng mình mà!"

"Ồ! Vậy thôi! Dù sao cậu ta đã không truy cứu chuyện cô em gái đó thì tính ra cũng còn biết điều."

"Cậu còn nhớ chuyện cũ à?" Nàng liếc mắt nhìn sang rồi chậm rãi kể lại chuyện hôm trước cô bắt Thuỳ xin lỗi.

"Thật hả? Nữa tháng rồi cậu mới kể cho mình nghe vậy?" Huỳnh Như nhăn nhó dỗi nàng.

"Bận quá mình quên mất! Thôi đãi cậu trà sữa bù nha." Nàng cười nhẹ.

Hai người cứ cười nói suốt quãng đường thì bỗng một chiếc xe mất lái lao thẳng đến. Không kịp suy nghĩ, nàng đẩy Huỳnh Như thật mạnh còn mình thì bị ánh sáng chói mắt chiếu thẳng vào rồi mất ý thức...

Ở thành phố khác, tại một hầm rượu đang treo biển đóng cửa, một cô gái ăn mặc kín kẽ nhanh chóng tiến vào từ cửa phụ.

"Anh."

"Em cũng cẩn thận thật đó! Hẹn anh xa như vậy sao?" Bạch Cảnh nhìn cô triều mến.

Chỉ có khi ở riêng với cô em gái này thì anh mới có thể phô ra hết cảm xúc của mình mà không cần tiết chế.

"Nếu để người khác thấy giám đốc điều hành của tập đoàn lại bày ra khuôn mặt hiền hậu như vậy có phải sẽ trở thành tin nóng ngày mai không?" Cô trêu.

"Ha ha... Thương thế của em sao rồi?"

"Cảm ơn anh! Sao anh không cho người đυ.ng nặng thêm một chút để em còn về được mỗi tháng hai lần?"

Cô ngồi cạnh anh, thản nhiên cầm ly sữa tươi đường đen bên cạnh uốn một ngụm.

"Chậc! Chuyện gấp quá anh không kịp suy nghĩ nên ra quyết định bừa, anh xin lỗi... Ơ mà vào quán rượu lại uốn sữa tươi à?"

"Anh mua mà?"

"Ha ha."

Lần đó cô đưa nàng về nhà thì phát hiện ra có người theo dõi, Hoàng Nhân lại điều tra được những gì Minh Trí làm với nàng, cùng lúc đó vệ sĩ lại thông báo gặp hắn dưới chung cư. Không kịp suy nghĩ gì nhiều, cô cùng Hoàng Nhân lập tức lái xe đến đó. Để tránh phiền phức cậu bảo cô ở trên xe chờ, còn mình thì bịt khẩu trang bước xuống ra hiệu cho hai vệ sĩ tiến lên. Chưa kịp lại gần chỗ ẩu đả thì "rầm" một tiếng, chiếc xe sao lưng cậu bị người khác tông vào rồi bỏ chạy...

"Cũng may anh phát hiện bà ấy theo dõi em mà tạo ra vụ tai nạn đánh lạc hướng, cho rằng do anh muốn hại em, nếu không chắc chắn bà ta sẽ điều tra được rồi dùng cô ấy nắm thóp em. Còn phải cảm ơn anh mới đúng!"

"Chuyện nên làm mà, còn cái đám thám tử xung quanh công ty và nhà riêng của em thì sao?"

"Xử lí gọn."

"Tốt."

Qua vài câu vui vẻ thì sắc mặt hai người cũng trầm xuống, họ hiểu, khoảng thời gian tốt đẹp như thế này không thể kéo dài.

Bạch Cảnh: "Em đưa cô ấy về rồi à?"

Cô: "Ừm! Quân giúp em, anh muốn gặp cậu ấy không?"

Bạch Cảnh: "Ha... Chưa đến lúc em à! Mà này... Em... Thích cô gái đó như vậy à? Trợ lý của em."

"Không!"

"Vậy tại sao..."

"Em yêu cô ấy!"

Không gian lại trở nên yên lặng, anh nhìn cô đang nhẹ nhàng vuốt ve ly sữa trên tay thì cũng đã hiểu. Trong lòng anh cũng có một báu vật, nhưng anh đã đánh mất nó rồi, bằng chính tay anh...

"Ngày mai có cuộc họp cổ đông, bà ấy bắt buộc em phải tới, nếu không..."

"Bà ấy chẳng còn gì để đe dọa em đâu."

"Ngày mai ông ta về nước rồi! Cuộc họp này em không dự chắc chắn không được. Nghe lời anh!"

Cô không trả lời đến khi điện thoại trong túi run lên.

"Cái gì? Bắt được hắn không? Ở đâu tôi tới ngay!"

Nghe được tin dữ, đồng tử cô co rút lại nhìn sang anh, anh cũng đã nghe loáng thoáng câu chuyện từ loa điện thoại, ánh mắt cũng tối sầm xuống.

Trong lòng hai người hiện tại chỉ hiện ra được một cái tên có thể làm được chuyện này, nhưng trăm ngàn lần cũng không thể nghĩ được tại sao hai người xử lý sạch sẽ như vậy bà ấy vẫn biết được sự tồn tại của nàng. Không quan tâm là có nội gián hay là đã sơ suất ở đâu, cô tạm biệt anh rồi chạy như bay ra cửa.

Trước khi cô rời đi, anh giữ chặt tay cô hỏi lần cuối.

"Em thật sự yêu cô ấy đến vậy sao?"

Cô gật đầu không chút do dự.

"Tất cả bi kịch của cô ấy là do một tay em gây nên, những tổn thương đó vốn dĩ cô ấy không phải chịu, nếu bù đắp chỉ cần cái mạng này, thì em sẵn lòng."

Nhìn đứa em gái anh thương nhất ôm lấy mọi tội lỗi về mình, ánh mắt anh xoáy sâu vào cô như muốn khắc ghi hình bóng ấy. Trong lòng anh thầm đưa ra một quyết định...