Hôm nay là ngày mười lăm tháng chín, cả công ty đang xôn xao vì sự xuất hiện của một người vừa xuất hiện.
Trong phòng họp trên tầng, cô vừa giới thiệu với trưởng phòng tất cả bộ phận về phó giám đốc Minh Quân, người vừa về nước sáng nay. Thảo luận thêm vài dự án và bàn giao công việc xong thì cuộc họp cũng kết thúc vào lúc chín giờ rưỡi.
Về lại văn phòng, nàng và Hoàng Nhân đi theo sau cô và Quân. Không hiểu sao từ lúc người này bước vào phòng họp, nàng cứ cảm thấy bầu không khí giữa hai người rất kì lạ, kể cả Hoàng Nhân cũng trầm mặt hơn hẳn. Khách quan mà nói thì cô và Quân cùng tuổi, vóc dáng tương đồng, gương mặt có nét cao lãnh giống nhau, đứng cạnh quả thật rất xứng đôi nhưng đó chỉ là suy nghĩ của nàng.
Cô: "Về rồi!"
Quân: "Ừm! Về rồi."
Hai người ngồi xuống trò chuyện chẳng đầu đuôi, nhìn không ra cảm xúc trên mặt.
Đợi nàng pha xong cà phê, Hoàng Nhân lên tiếng bảo nàng cùng đi gặp khách hàng, để lại không gian cho hai người kia.
"Chị!" Quân thấy ánh mắt cô dần đỏ thì cũng không còn giữ được vẻ mặt bình tĩnh nữa.
"Là tôi vô dụng."
Cô thốt nên một câu rồi cắn chặt môi, bàn tay run rẩy nắm chặt thành quyền, móng tay không có thời gian cắt tỉa bấm sâu vào da đến bật máu.
"Chị có muốn đến đó không?" Giọng Quân cũng nghẹn ngào.
"Tránh ra."
"Mấy người lấy quyền gì cản tôi."
Tiếng ồn ngoài cửa làm hai người thoát khỏi bầu không khí bi thương, vội điều chỉnh cảm xúc, ngồi ngay ngắn cau mày quát ra cửa.
"Vào hết đi! Có chuyện gì ồn vậy?"
"Cạch." Cửa bị đẩy mạnh ra, nàng lảo đảo sắp té bị Hoàng Nhân đỡ được. Ngọc Thuỳ xô người xong thì chạy thẳng vào phòng đến cạnh cô mừng rỡ.
"Cuối cùng cũng gặp được chị!"
"Xin lỗi." Cô nghiêm mặt nói.
"Dạ?"
"Em không xin lỗi trợ lý của tôi thì đừng bao giờ đến đây nữa!"
"Chị nói gì cơ?" Ngọc Thuỳ không tin được ngày hôm nay cô lại dám lớn tiếng với mình.
"Em không nghe à?" Cô gằn từng chữ.
"Không sao đâu!" Nàng lên tiếng.
"Thôi thôi đừng bất hoà mà! Thuỳ không cố ý đâu." Quân giả vờ hoà giải rồi kéo người ra ngoài.
"Chị có giỏi thì nói lại một lần nữa xem? Vì một cô trợ lý chị dám mắng tôi sao? Chị biết hôm nay là ngày gì không..." Ngọc Thuỳ vùng vẫy nhưng sức lực không bằng Quân, đành để cậu ta kéo đi.
Nàng đứng một bên cảm thấy hôm nay mọi chuyện đều rất lạ, thậm chí dưới phòng ban mọi người đều đồn nhau hôm nay là sinh nhật cô nên phó giám đốc mới đích thân từ nước ngoài trở về. Cả đống kịch bản dựng lên khiến nàng không biết đâu là thật, nhưng điều duy nhất nàng chắc chắn chính là hôm nay không phải ngày sinh của cô.
"Kiều! Lát nữa Quân về thì bảo tôi đã đi trước rồi, cậu thay tôi bàn giao một số văn kiện cho cậu ấy."
Cô nói xong, không để nàng kịp hỏi gì cô đã đưa chìa khóa xe cho Hoàng Nhân, ra hiệu cho cậu đi cùng...
Chẳng mấy chốc mà xe đã chạy đến một khu nghĩa trang rộng lớn, hai người im lặng không nói lời nào cho đến khi nhìn thấy một nhóm người phía trước.
"Sếp."
Một thanh niên Vest đen tiến đến đưa cho cô một chiếc lọ nhỏ rồi cung kính lui về sau.
Vuốt ve hình ảnh người con gái được dán trên lọ, ánh mắt cô hiện lên một tia tàn nhẫn.
Chờ mọi người lấp đất, lót gạch xong bia mộ, Hoàng Nhân đưa hết mọi người ra cổng thanh toán tiền công rồi quay trở lại với một túi bia trên tay.
"Chị." Cậu không biết nên nói gì với người con gái đang ngồi thẩn thờ dưới nền đất dơ bẩn, bộ âu phục giá trị lại bị bùn lầy bám loang lổ.
Lần đầu tiên thấy được giọt lệ nơi khoé mắt cô, cậu hốt hoảng, lại càng thêm đau lòng cho người chị của mình. Từ lúc chị ấy cứu cậu, dù có bị tra tấn như thế nào cũng chưa từng một lần đỏ mắt...
Những người biết cô qua thân phận người nhà họ Bạch luôn cho rằng cô là kẻ lãnh cảm, là kẻ tàn độc khát máu từ trong xương vì những chuyện cô đã làm ở nước ngoài. Vậy mà hôm nay, con quái vật bị bà ta thuần hoá trong mắt họ lại đang khóc, khóc vì một người không cùng dòng máu...
...
Ở công ty, Quân dỗ dành được Thuỳ thì lập tức quay lại nhưng nhận được tin cô đã rời đi.
"Cô là trợ lý mới của chị Ngân?" Quân hỏi cô gái trước mặt.
Nàng: "Vâng! Đây là văn kiện được sếp bàn giao."
"Ừm! Để đó đi, cô về phòng làm việc đi, cần tôi sẽ gọi."
"Vâng!"
Nhìn bóng người vừa ra cửa, cậu ta trầm ngâm suy nghĩ.
Trước giờ cô luôn tránh tiếp xúc với phụ nữ trừ hai người kia, nhưng hôm nay lại chấp nhận trợ lý nữ, còn vì chuyện nhỏ mà nổi giận với Ngọc Thuỳ, một ý niệm hiện ra trong đầu... Cậu thở dài nhìn văn phòng quen thuộc, rồi lại chìm vào kí ức...
Minh Quân có gia đình rất khá giả, là con trai một nên được gửi đi du học đào tạo từ sớm, nhưng chỉ vài năm thì biến cố ập đến. Ba cậu làm ăn thua lỗ, vì không giữ được công ty mà đột quỵ qua đời. Mẹ cậu trong đêm khóc đến mù hai mắt, cậu phải quay về gồng gánh khoản nợ lớn trên vai và làm đám tang cho ba mình. Một kẻ chưa từng bước chân ra đời thì làm sao biết được nó khốc liệt đến nhường nào. Dù có biết được ai là người đứng sau tất cả thì cũng không làm gì được ngoài oán hận chồng chất cho đến khi...
"Tôi giúp cậu báo thù, giúp mẹ cậu sáng mắt, giúp cậu không để tâm huyết của ba mình rơi vào tay người khác... Chỉ cần cậu giúp tôi một việc thôi."
Người con gái áo đen bước ra từ màn mưa, giật mạnh lấy con dao sắp chạm vào cổ cậu ta. Máu từ bàn tay tuông ra thấm đẫm cả mặt đường nhưng gương mặt lạnh lẽo ấy vẫn không có một chút cảm xúc.
"Cô là ai? Tại sao tôi phải tin cô?"
Không có tiếng đáp lại, cậu hoảng hốt nhìn người trước mặt đang rời đi.
"Được! Tôi chấp nhận, đừng đi... Chỉ cần báo được thù, tôi nguyện làm trâu ngựa cho chị, dù chỉ còn một hơi tàn tôi cũng sẽ không phản bội đâu mà..."
"Rầm!" Tiếng sấm vang vọng cả bầu trời, ánh sáng vàng chớp tắt hiện ra khuôn mặt xinh đẹp mờ ảo. Cô quay đầu cười nữa miệng, không quan tâm vết bẩn trên người cậu ta, đưa tay ra biểu thị cho sự hợp tác...