"Chậc! Sao cái vị nó không giống vậy ta?"
"A... Ngọt quá vậy?"
"Hey Siri, làm sao phân biệt được bí và bầu?"
"..." Nàng đi xuống từ cầu thang thì nghe được cô đang lảm nhảm một mình. Thấy cô còn đang loay hoay, nàng rón rén đến phía sau quan sát.
"Ơ..." Cô giật mình khi thấy nàng đưa tay lấy đũa của mình nếm thử.
"Cái này thêm tí nước và muối là được, còn cái này không cần bỏ đậu phộng đâu." Nàng nghiêm túc nếm thử rồi giúp cô thêm gia vị vào.
Hai người dùng cơm xong thì về lại phòng, cũng may là mùi vị cũng không tệ. Nàng làm xong luôn công việc của sáng mai thì cô mới hoàn thành hết tài liệu khẩn của mình.
"A... Xong rồi!" Cô vươn vai, thở phào nhẹ nhõm, nhìn đồng hồ cũng đã gần hai giờ sáng.
Cô: "Cậu ngủ ở đây đi, mình sang phòng bên cạnh, có gì thì gọi mình."
"Cậu không ngủ ở đây được à?" Nàng kéo tay cô lại hỏi.
"Mình sợ mình ngủ xấu nết..."
"Có sao đâu... Mình không dám ngủ một mình nhà cậu đâu." Nàng nói dối.
Cô nhớ lại chuyện vừa nãy ở văn phòng, nghĩ là nàng sợ ma nên không đi nữa, dù sao được ở cạnh nàng một chút cũng vui rồi.
Cô đến cạnh bàn tắt đèn chính rồi mở đèn nhà vệ sinh để ánh sáng hắt ra một góc phòng. Cô không quen sử dụng đèn ngủ nên trong phòng không có.
Chờ tiếng thở bên cạnh đều đặn, cô quay người nhẹ nhàng nhìn sang, ngắm thật kỹ khuôn mặt nàng, bàn tay bất giác đưa lên rồi lại cưỡng chế hạ xuống.
Trong bóng tối, hai con ngươi càng hiện rõ màu sắc bất đồng, một giọt chất lỏng chảy xuống nhưng nhanh chóng bị cô lau đi, không để nó rơi xuống gối.
"Có lẽ, đây là lần cuối cùng tôi được ở cạnh cậu. Mọi thứ đã bắt đầu rồi! Tôi không thể quay lại được nữa... Bàn tay đã nhúng chàm này không thể nắm lấy tay cậu nhưng tôi nhất định sẽ vẽ nên cho cậu một tương lai tươi sáng hơn. Nếu có một ngày tôi không còn nữa, cậu nhất định phải thật hạnh phúc, phải thật sự hạnh phúc đó..." Suy nghĩ trong lòng khiến trái tim cô dần dần bị bóp nghẹn, từng tế bào thần kinh bị vắt kiệt bắt đầu truyền đến những cơn đau nhứt. Cô nhắm mắt lại, lặng lẽ xoay người đi mà không hề hay biết, đôi mắt phía sau cũng vừa lúc mở ra.
Lúc nãy nàng đã tò mò bước vào căn phòng bên cạnh, đập vào mắt là một chiếc đàn dương cầm mới toanh chưa có dấu vết sử dụng nhưng vẫn được lau chùi kỹ càng. Trong góc phòng là một giá đỡ khung tranh bằng gỗ, bên cạnh có một sấp giấy chưa được sử dụng và một hộp màu nước đã đông cứng. Trên tường treo rất nhiều tranh vẽ tay nhưng kì lạ thay mỗi bức tranh đều chỉ có một bông hoa hướng dương nở rộ dưới ánh mặt trời với nhiều góc độ khác nhau. Một bức được đóng khung đặt cạnh tủ sách làm nàng chú ý. Đó là bức ảnh hoa hướng dương trong đêm, khung cảnh xung quanh chỉ một màu đen u ám, một sợi dây leo đầy gai nhọn đang quấn lấy thân cây như xiềng xích trói buộc cả thể xác lẫn tinh thần.
Nàng nhìn vào bức tranh không biết tại sao lại suy nghĩ đến cuộc đời mình, phải chăng người vẽ nên bức tranh này cũng mang tâm trạng như vậy.
Ngắm một lúc lâu, nàng dời mắt đến chiếc tủ gần đó, bên trong là hàng loạt truyện tranh cô thích nhưng hình như chúng chưa từng được mở ra, có bộ còn nguyên cả bao bì. Ngăn tủ phía dưới được khoá lại rất cẩn thận như đang ẩn chứa một thứ gì đó không thể đưa ra ánh sáng...
Rời khỏi hồi tưởng, nàng chú ý đến cánh tay cô đang cuộn người lại một góc không phải vì lạnh. Cố ý giữ cô lại vì nàng biết cô sẽ không vui khi nhìn thấy những thứ trong phòng bên cạnh. Dù tất cả mọi thứ ở đó có thể là do cô chuẩn bị, nhưng nàng không hề phát hiện chúng có dấu vết đã được chạm vào. Đoán có lẽ là do cánh tay của cô có vấn đề gì đó không tiện nói, nàng cũng không muốn khơi gợi lại kí ức không tốt của cô, chỉ là muốn "người bạn thân" lâu ngày gặp lại của mình tránh đi một chút thương tổn.
Một đêm nhẹ nhàng trôi qua không mộng mị của hai con người luôn khao khát bình yên.
Sáu giờ sáng, đồng hồ sinh học của cả hai hoạt động, cùng lúc mở mắt ra nhìn thấy nhau.
"Buổi sáng tốt lành."
Nàng chớp chớp mắt cho tỉnh hẳn rồi ngồi dậy, không để ý người còn lại đang cố dụi mắt che đi vẻ xấu hổ trên mặt mình.
"Cậu ngủ thêm đi, hôm nay đến công ty trễ cũng được!" Cô mở lời khi thấy nàng chuẩn bị xuống giường.
"Không cần đâu."
"Chờ chút mình lấy khăn và bàn chảy mới cho cậu."
Hai người làm vệ sinh cá nhân xong đã là sáu giờ rưỡi, lúc nãy cô có nói dì Hai chuẩn bị thêm một phần đồ ăn nữa cho nàng. Ăn xong, nàng lấy bộ đồ hôm qua giặt nhờ nhà cô phơi ngoài ban công, thay vào rồi cùng nhau ra xe.
"Hôm nay cậu không cần tới công ty." Cô quen tay thắt dây an toàn cho nàng.
"Sao vậy?"
"Hôm qua cậu tăng ca làm gần hết việc rồi! Tôi duyệt cậu nghĩ có lương kèm tiền thưởng tăng ca hôm qua."
Cô thấy dưới mắt nàng hiện lên quần thâm nhẹ, tinh thần cũng không phấn chấn thì cưỡng ép đưa nàng về nhà. Tới nơi, cô thả nàng xuống chào tạm biệt rồi lập tức phóng xe đi mất.