Hôm nay là chủ nhật không cần đến công ty, Huỳnh Như ngủ đến tận trưa mới chịu dậy, còn nàng từ sáng đã thức sớm dọn dẹp, nấu ăn.
"Oáp... Ủa chủ mới đến đón Lu rồi à?" Mười một giờ trưa, Huỳnh Như vừa rửa mặt xong thì đến nhà bếp tìm gì đó ăn, thấy nàng đang dọn dẹp chỗ ngủ của bé cún hôm trước.
"Ừm! Người ta đến đón từ sáng rồi, mình làm xong đồ ăn rồi, cậu tới ăn luôn nè!"
"Được!"
Chén bát dọn xong hai người cũng bắt đầu động đũa.
"Cậu làm quen với công việc chưa?" Nàng hỏi.
"Việc thì dễ rồi nhưng quan trọng qua tuần sau mình phải đi xem nhà cùng khách, không biết ổn không, ít nhất cũng phải có một hợp đồng trong tháng này."
Nàng: "Không kí được thì cũng có lương cơ bản mà? Buồn làm gì! Còn chưa được nữa tháng."
"Mà chuyện của cậu sao rồi?" Huỳnh Như đánh ánh mắt tò mò sang nàng.
"Cũng dần quen việc rồi."
"Không phải... Là... Chuyện với sếp ấy..."
"..."
"Cốp."
"Ui da... Sao gõ đầu mình." Huỳnh Như xoa chỗ bị nàng đánh.
"Cậu thôi suy nghĩ linh tinh, mình không thích con gái." Nàng khẳng định chắc nịch.
"Xin lỗi được chưa... Tí mình mời đi uốn trà sữa huề nha." Huỳnh Như không trêu nữa.
Huỳnh Như: "À mà cái nhỏ xinh xinh hay tới văn phòng sếp là ai vậy?"
Nàng: "Mình chỉ biết là em gái thôi."
"Ồ!"
Ăn cơm xong hai người đi bộ qua một con đường gần nhà để mua trà sữa.
Huỳnh Như: "Nóng quá à!"
Nàng: "Đi một xíu cho tiêu cơm!"
Đến quán trà sữa quen thuộc hai người gọi một ly sữa tươi trân châu đường đen và một trà sữa khoai môn đem ra bàn ngồi.
"A... Thật sảng khoái!" Huỳnh Như uốn một ngụm lớn rồi cảm thán như vừa được tái sinh.
Nàng yên lặng nhìn ly sữa tươi trong tay, không biết đang suy nghĩ gì...
"Này! Cô là trợ lý của chị tôi?"
Giọng nói kiêu căng quen thuộc phía sau truyền đến làm hai người chú ý.
Ngọc Thuỳ đến mọi nơi mà mình biết nhưng không tìm được cô nên đành cố tình theo dõi nàng, tìm diệp thích hợp để xuất hiện chất vấn.
Ngọc Thuỳ: "Này! Tôi hỏi cô đó!"
"Đúng! Là tôi, có việc gì không? Hôm nay là ngày nghỉ." Nàng đáp kèm theo thái độ nhắc nhở.
"Chị ấy mấy hôm nay đi đâu vậy? Lễ tân bảo không có ở công ty! Nhà cũng không có ở, máy thì thuê bao cô biết chị ấy ở đâu đúng không?"
"Không! Tôi chỉ xử lý công việc được giao, không có trách nhiệm can thiệp việc của sếp."
"Được! Cô không muốn nói chứ gì?"
"Tôi bảo tôi không biết."
Thấy không khí trở nên khó xử, Huỳnh Như cuối cùng cũng lên tiếng.
"Nè! Cô là em gái sếp mà không biết chị mình đang ở đâu, phải đi hỏi người không liên quan à?"
"Vậy liên quan gì đến cô?" Ngọc Thuỳ gào lên.
"Đồ thần kinh! Về may túi ba gang mà bỏ chị cô vào mang theo bên mình! Không chừng tại dữ quá nên cả chị mình cũng không cần đó!" Huỳnh Như chửi cho đã miệng rồi kéo nàng rời đi, bỏ lại mấy lời hăm dọa phía sau.
"Cậu không sợ à?" Đi được một đoạn, nàng hỏi.
Huỳnh Như: "Về đốt phong lông là được! Xui xẻo."
Nàng: "Cô ta là em gái sếp đấy?"
Huỳnh Như dừng lại, dùng gương mặt đầy dấu hỏi nhìn nàng.
"Tôi chửi người lạ vào ngày nghỉ thì có gì sai? Chưa kể cậu nghĩ xem Ngân là ai? Không tính là bạn thì cũng là bạn cũ, nếu cậu ấy thật sự ngang ngược đến mức sa thải hay làm khó tụi mình vì chuyện này thì công ty này không đáng để minh cống hiến đâu."
"Cậu..."
Nàng không biết phải nói gì nữa, nếu lòng tin của nàng dành cho cô có thể được một phần như vậy thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác rồi...
Tại một góc khuất sau ngã rẽ, một chiếc BMW lặng lẽ đậu ở đó thật lâu.
"Tên đó sao rồi? Có điều tra được ai đυ.ng tôi không?"
"Chân hắn có lẽ sẽ mất nhiều thời gian hồi phục, còn chuyện kia..."
Hoàng Nhân nhìn cô bằng ánh mắt khó xử, chậm rãi nói ra một cái tên.
"Bạch... Cảnh."
Ngoài dự đoán của Hoàng Nhân, cô không hề tỏ vẻ bất ngờ.
"Cậu giúp tôi can thiệp vào chuyện làm ăn của công ty hắn."
"Vâng! Còn về phần họ Bạch..."
"Ông ta bao lâu nữa thì đến đây?"
Nghe được câu hỏi này, ánh mắt cậu tối đi.
"Sau Tết, khoảng bốn tháng nữa, có lẽ lần này bà ta bằng mọi giá muốn hi sinh chị... Hay là chị để em..."
"Không! Tôi có cách." Cô gằn giọng nhìn thẳng vào Hoàng Nhân.
"Nhưng..."
"Không có nhưng, chỉ có được và không được... Hiểu không? Dù kết quả có như thế nào, em vẫn là em trai duy nhất của chị."
Cô đặt bàn tay lên vai cậu, ánh mắt lạnh dần. Hoàng Nhân mím môi, cắn chặt răng cảm nhận bàn tay trên vai mình.
...
Một nơi khác trong bệnh viện lớn khu trung tâm thành phố.
"A... Các người làm ăn kiểu gì vậy? Đau quá... A!"
Minh Trí ôm một chân quấn đầy thạch cao của mình gào thét. Đã mấy ngày rồi đêm nào y tá cũng bị hắn làm phiền đến kiệt sức, nếu không phải hắn có điều kiện thì chắc chắn đã bị đá văng ra khỏi cửa.
"Đừng có la nữa, y tá đem thuốc tê đến rồi!" Ông Tâm lên tiếng.
Đợi thuốc dần phát huy tác dụng, cậu ta cũng không còn la hét nữa, ông Tâm mới cau mày hỏi.
"Mày làm gì để bị đánh đến mức này?"
"Con không biết! Con đang định đi tìm Kiều thì bị người mấy thằng nghiện dưới chung cư xin đểu, không hiểu sao tụi nó mạnh như vậy? Ba đứa con bị hai tụi nó đánh đến ngất xỉu, tỉnh lại đã thấy đang ở đây." Hắn ta kể lể oan ức.
"Mày biết suy nghĩ không? Người tao để bên cạnh mày đều là vệ sĩ giỏi, thằng nghiện nào có thể đánh được bọn nó ra nông nổi này? Mày đắt tội với ai khai thật đi." Ông quát lớn, đập mạnh tay lên bàn.
"Dạ... Con... Chỉ theo dõi Kiều thôi chứ có đắt tội ai đâu?"
"Mày muốn nói hay để tao đập gãy luôn chân kia hả?"
"Dạ... Dạ hôm trước con vô tình thấy Kiều đi với cái người tên Bạch... Bạch gì trong tập đoàn bất động sản ấy." Hắn run rẩy trước cơn thịnh nộ của ba mình.
"Hừ... Thằng vô tích sự, nếu chỉ như vậy người ta không đánh mày đến thế này đâu! Mày còn làm gì nữa hả?" Nghe đến tập đoàn Bạch Thần, ông càng giận giữ hơn nữa.
"Con chỉ... Chỉ tò mò nên mới... Cho người điều tra xem sếp mới của Kiều là ai thôi!"
"Xoảng..." Ly nước trên bàn đập mạnh xuống đất.
"Mày... Mày... Trời ơi! Đồ ăn hại." Ông ôm ngực thở gấp, cuối cùng cũng hiểu tại sao gần đây công việc cứ gặp trục trặc mãi.
"Tao cho mày hai ngày tịnh dưỡng rồi ngồi xe lăn đi xin lỗi người ta với tao!"
"Dạ! Con biết rồi."
Chờ ông đi khỏi, hắn ta nghiến răng chửi thầm trong lòng, nếu không phải ông ta là ba mình thì hắn có gãy mười cái chân đi nữa cũng không muốn đi làm chuyện mất mặt đó.