Nàng vừa lau mặt giúp cô xong thì cô cũng tỉnh. Ngồi dậy nhìn xung quanh một chút rồi hồi tưởng lại chuyện ban nãy, cô vội bắt lấy tay nàng kiểm tra.
"Cậu có sao không? Xin lỗi cậu, tôi không cố ý đâu." Cô lo lắng gỡ miếng băng cá nhân ra xem.
"Không sao! Chỉ quẹt vào cạnh bàn nên trầy một tí, cậu nắm chặt quá nên đỏ thôi, không ảnh hưởng." Nàng rút tay lại quơ quơ trước mặt cô tỏ vẻ mình ổn.
Nàng: "Cậu còn đau ở đâu không? Ăn cháo nha? Để nguội mất."
"Được! Nếu cậu thấy không ổn thì nói, tôi gọi bác sĩ riêng đến xem cho, tôi duyệt cho cậu nghĩ phép có lương." Cô vẫn còn lo lắng.
"Đã bảo không sao rồi mà! Ăn cháo lòng nha?"
Nàng không đợi cô trả lời đã vội dọn dẹp đồ trên bàn rồi mở hai phần cháo ra đặt trước mặt cô.
Cô: "Cần mình đút không? Tay cậu... A..."
Chưa nói xong thì cô phát hiện mình mới là người cần được đút, vừa đổi tay đỡ người dậy thì khuỷu tay phải truyền đến một trận đau làm cô kêu ra tiếng.
"Chậc! Tay cậu cũng bị thương à, cởi ra mình xem." Nàng lo lắng nên cũng không quan tâm câu nói của mình có gì sai.
Cô thấy nàng nghiêm túc thì cũng mặc kệ vành tai đang đỏ lên của mình, dứt khoát cởi luôn chiếc áo ném vào sọt rác.
"Vết bẩn này không giặt sạch được đâu, phòng Gym kế bên có tủ đồ, tí nữa tôi qua đó thay." Cô giải thích cho hành động của mình.
Nàng cũng không để ý nhiều, chỉ chăm chú quan sát vết thương sau bắp tay cô rồi lấy hộp y tế lại.
"Trời! Có một mảnh kính này." Nàng gắp ra một mảnh thủy tinh nhỏ từ viết thương của cô rồi nhanh chóng dùng dung dịch rửa sạch, kiểm tra thật kỹ lại một lần trước khi bôi thuốc rồi băng bó.
Nhìn nàng chuyên nghiệp như vậy đột nhiên cô nhớ lại chuyện cũ.
Cô: "Cậu đúng thật là thiên sứ áo trắng."
"Đâu có..."
"Của động vật." Cô ngắt lời, nhìn nàng bằng ánh mắt thâm thuý.
"..."
Cô: "Tốt nghiệp xuất sắc nghành học đào tạo chuyên môn về thú y."
"Cậu còn nhớ sao? Ha ha!" Cô cười trừ.
"Xin hỏi, năm đó cậu dùng tâm tình gì để băng bó cho tôi vậy? Bác sĩ Kiều." Cô nhấn mạnh ba chữ cuối.
Nàng: "Khoang đã... Cậu... Cậu cho tôi giải thích!"
"Cậu có hai phút nguỵ biện!"
"..."
Cô chăm chú chờ nàng, trên môi nở một nụ cười tà mị như con sói đang thưởng thức, ngắm nhìn con mồi run rẩy chờ bị làm thịt.
Nàng: "Ngắn quá."
"Cái gì ngắn!" Tầm mắt cô rơi vào cánh tay đang bị nàng cầm, mày cau lại.
Nàng cũng theo ánh mắt cô nhìn xuống.
"..."
"Ý tôi không phải tay cậu! Là thời gian ngắn quá tôi không suy nghĩ được."
"Thật?"
"Thật! Chứ tay ngắn thì làm sao?" Nàng gật đầu đáp.
"Không! Tôi tưởng cậu bảo chân tôi ngắn, chê tôi lùn." Cô nói thật lòng.
Nàng mất mặt quá hoá giận, cầm muỗng cháo đút thẳng vào miệng cô.
"A... Nóng... A..." Cô hét lên, lấy tay quạt miệng.
Nàng cũng hốt hoảng không nghĩ rằng cháo lại còn nóng đến vậy, não bộ không kịp phân tích, tay đã nhanh chóng bóp lấy cằm cô, chu môi thổi vào.
"Cạch." Cửa mở, bốn ánh mắt chạm nhau, bầu không khí chẳng mấy chốc trở nên kì dị.
Cháo thật ra chỉ hơi ấm, cô vốn định trêu nàng một chút, không ngờ nàng lại phản ứng nhanh như vậy. Tên đầu đất kia cũng quen thói không thèm gõ cửa, hại cô nuốt luôn cả ngụm cháo, cổ họng đương nhiên không chịu nổi, mặt cũng đỏ lên.
Nhìn từ góc độ hai người ngoài cửa thì chỉ thấy nàng bóp mặt cô định cưỡng hôn, còn cô thì ngại đỏ cả mặt, đã vậy áo ngoài còn không mặc.
"Cạch." Cánh cửa đóng sầm lại.
"..."
Nàng: "Trợ lý Nhân cũng được đặc cách không cần gõ cửa à?"
"Khụ... Khụ... Không! Cậu ta hay giúp tôi xử lý nhiều việc, mỗi lần đều gõ thì rất phiền."
"Cốc... Cốc..." Tiếng gõ ngoài cửa vang lên.
"..."
Hai người nhìn nhau hiểu ý, cô lấy áo Vest khoác lên còn nàng cũng lùi về ghế ngồi riêng một mình.
"Vào đi." Cô hắn giọng tỏ vẻ bình thường.
"Cạch." Cánh cửa mở ra, Hoàng Nhân bước vào lập tức lên tiếng.
"Sếp! Huỳnh Như muốn gặp trợ lý Kiều có việc gấp, vì gọi không được nên nhờ em đưa lên đây."
"Dạ đúng ạ! Kiều, cậu quên máy tính nè!" Huỳnh Như lập tức bổ sung.
Nàng: "Ừm! Cảm ơn, còn gì nữa không?"
"Hai người ngồi xuống trước đi." Cô lên tiếng, mặt vẫn bình thản ăn cháo.
Hai người do dự không biết nên ngồi không thì nghe nàng nói khẽ.
"Cậu... Đang ăn muỗng của tôi!" Nàng mím môi ánh mắt ái ngại nhìn muỗng cháo cô vừa cho vào miệng.
Bầu không khí đông đặt, nhịp thở của hai người đứng đó cũng ngưng trệ.
"Khốn khϊếp! Sao quả tạ chiếu hay sao vậy? Giờ nuốt hay không nuốt chứ? Dù có yêu thầm cậu ấy thì cũng không đến mức "biếи ŧɦái" như vậy đâu hả?" Cô vừa nghĩ vừa đảo mắt ngang ba người, xong lại nhìn xuống cái muỗng còn lại phía dưới tô cháo.
"À! Em nhớ ra em còn một bản báo cáo, em đi giải quyết."
"Mình chỉ đưa máy tính thôi, cậu ăn vui vẻ, mình đi trước. Chào sếp!"
Hai người đồng thanh rồi đi ra cửa, trước khi đi Hoàng Nhân còn gửi cô một khuôn mặt đầy biểu cảm thương tiếc.
"Cuối cùng thì cây nhân sâm ngàn năm của em cũng bị người khác đào mất! Nhưng sau chị lại là thụ vậy? Hu hu..." Hoàng Nhân dùng ánh mắt biểu thị với cô suy nghĩ trong lòng.
Huỳnh Như cũng lén giơ ngón tay cái với nàng, kèm theo biểu cảm gật đầu "mình hiểu mà" nữa.
"..." Hai người nhìn nhau đỏ mặt, trong tình huống khó sử như vầy chỉ cần một nụ cười tự tin. Cô vừa cắn muỗng, nhe răng cười, vừa dùng tay không bị thương lấy cái muỗng trong tô của mình đưa cho nàng.
"Mình chưa dùng."
"Ừm."
Nàng nhận lấy rồi tiện tay cầm cái muỗng trên miệng cô định lấy xuống.
"Cạch." Cửa mở.
"À! Dạ! Máy... Máy tính." Hoàng Nhân đặt máy tính Huỳnh Như quên để lại lên bàn cạnh cửa rồi bỏ chạy lấy người.
"Lần sau không gõ cửa thì trừ nữa tháng lương." Cô quát lên phía sau.
Ngoài cửa, hai người nhìn nhau rùng mình rồi chạy vội xuống thang máy.
Trong phòng, hai người cũng chẳng còn khẩu vị, im lặng ăn vài muỗng rồi dọn dẹp. Ai cũng hiểu nỗi oan này dù có nhảy sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch...