Chiếc xe sang trọng chạy thẳng đến một nhà hàng Hàn Quốc cách công ty khá xa.
Trên xe, cô đang tập trung lái với gương mặt không giấu được niềm vui, khoé miệng còn khẽ nhếch, gật gật đầu phiêu theo điệu nhạc.
Nàng ngồi cạnh nhìn vào gương phụ phản chiếu đôi mắt còn đỏ của mình, lại nhìn sang cô, trong đầu nổi lên một vài câu hỏi khó chịu.
"Cậu thích nghe nhạc không?" Giọng cô cắt ngang suy nghĩ của nàng.
"Ừm, không thường nghe." Vì nàng không có thời gian để tận hưởng như cô.
"Ừm... Tốt Nghiệp xong cậu đã làm ở đâu chưa? Mình không thấy trong hồ sơ."
"Chỉ là vài quán xá nhỏ không đáng kể."
Cô cố gặn hỏi nhưng nàng vẫn tỏ vẻ xa cách. Cô hiểu, nàng đang trở thành phiên bản thứ hai của cô trước kia, chỉ khi làm nàng buông bỏ rào cản phòng vệ thì nàng mới có thể mở lòng tâm sự với cô.
Nhưng điều đó có thể không? Cô không biết, vì bản thân cô còn chưa làm được...
Đến nơi, lần này cô không hỏi nàng muốn ăn gì, mà chủ động gọi một phần đồ nướng cho hai người.
"Pha giúp tôi một chai Soju, còn cậu uống gì?" Cô đưa thực đơn sang nhưng nàng từ chối.
"Giống cậu đi."
Cô cau mày nhẹ, nàng biết uốn rượu từ khi nào?
Trong lúc chờ đợi, cô ngỏ ý xin lại phương thức liên lạc của nàng, chủ động giải thích sơ qua những chuyện trước kia.
"Thật ra tôi không có rút học bạ, tôi bị gửi đi làm xa..." Cô tóm tắt một phần nhỏ trong câu chuyện, cố ý lượt bỏ những tình tiết không hay.
Nàng chăm chú nhìn cô đang hồi tưởng, bỗng nhiên hỏi.
"Đi làm như vậy lại có thể gây dựng được công ty? Cậu nói tôi ngốc?" Nàng trầm mặt.
Cô hơi bất ngờ trước thái độ của nàng, nhưng sự chuyên nghiệp được đào tạo khiến cô nhanh chóng dựng lên một câu chuyện ngay lập tức.
"Cậu nghe mình nói hết có được không?"
Nàng không đáp, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu.
"Ừm... Sau khi không còn liên lạc với người thân, tôi lên lại thành phố thì gặp tai nạn. May mắn người tông xe vào tôi là một người phụ nữ tốt bụng, bà ấy mang tôi ra nước ngoài điều trị rồi nhận nuôi tôi sau khi biết được hoàn cảnh của tôi. Sau này khi về nước, bà ấy để tôi quản lý công ty con này."
Cô nói dối bằng giọng chân thành nhất, làm nàng cũng bị lay động.
Ánh mắt nàng dừng ở cổ tay cô, một vết sẹo dài dọc theo đường gân kèm chi chít những vết sẹo nhỏ, lấp ló sau tay áo được cài kỹ lưỡng bằng khuy măng sét.
Bỗng cổ tay bị nắm chặt, nàng dùng tay còn lại kéo tay áo cô xuống rồi sờ vào vết sẹo đó, dù đã được phẫu thuật làm mờ nhưng vẻ dữ tợn đó vẫn khiến người khác cảm nhận được đau đớn khi nhìn thẳng vào.
"Cho em gửi món ạ!" Phục vụ bưng đồ ăn lên tới.
"Được, cảm ơn!" Cô nhanh chóng rút tay lại.
Chờ phục vụ rời đi, nàng vẫn chưa rời mắt khỏi tay cô.
Nàng: "Cũng là do tai nạn sao?"
"Ừm! Giờ thì không sao rồi!" Cô cười trừ.
Nàng nhìn nụ cười giả tạo trên mặt cô mà cảm xúc xúc phức tạp lại trồi lên.
Suốt cả buổi chỉ có cô hào hứng nướng thịt, gắp đồ cho nàng, nàng vẫn im lặng không nói gì, đến lúc nhìn thấy cái ly cô cầm nàng mới giật mình bắt lấy.
"Đang giờ làm việc cậu lại uống rượu?"
"Thì?" Cô cũng ngạc nhiên.
"..."
Bốn mắt nhìn nhau, không ai chịu buông ly rượu.
"Ha ha, tôi với cậu là đi gặp đối tác, người ta bảo uốn thì sao mà tôi từ chối được? Đúng không?" Cô nháy mắt ra hiệu rồi nhanh tay uốn cạn một ly.
"Cậu lái xe."
"Phụt..."
Rượu còn chưa qua cổ họng đã bị cô phun hết vào vách tường bên cạnh. Nhân viên phục vụ gần đó vội chạy tới quan tâm, hỏi cô có muốn đổi đồ uốn hay không.
Đợi nhân viên phục vụ đổi sang nước ngọt bình thường, cô đặt thẻ lên khay kèm một tờ tiền mệnh giá cao. Phục vụ hiểu ý, cảm ơn rồi rời đi.
"Vậy mà khi nãy cậu cũng bảo uốn giống tôi." Cô làm mặt dỗi.
Nàng: "Tôi không lái xe."
"..."
Cô: "Cậu... Không thú vị."
Hai người tiếp tục dùng xong bữa rồi ra về.
Lần này vừa vào xe, cô đã nhanh tay chồm tới trước thắt dây an toàn cho nàng.
Hương nước hoa Moschino trắng thoang thoảng quanh chóp mũi nàng, nhẹ nhàng như con người cô lúc này. Cô cũng không hiểu sao hôm nay lại thích dùng mùi này. Ngày thường cô chỉ sử dụng những dòng Roja, Kilian, Dior hoặc Club thiên về sự mạnh mẽ, vừa lạnh lùng vừa hợp với phong cách của cô.
Cô: "Cậu muốn đến công ty hay về nhà?"
Mãi chăm chú nhìn sườn mặt cô, nàng không kịp nghe rõ câu hỏi nên mở to mắt phát ngốc nhìn sang.
Cô thấy dáng vẻ nàng đáng yêu như vậy thì phì cười, vươn ngón tay định véo mũi nhưng bị nàng ngẩng mặt ra sau tránh né.
Nàng mở miệng định nói gì đó thì trên môi đã cảm nhận được một vật lạnh lẽo rơi xuống.
"..."
Cô vội vàng rút tay lại xin lỗi, cô không hề nghĩ nàng sẽ tránh như vậy. Đầu ngón tay còn vương lại độ ấm nóng bỏng xiết chặt vô lăng.
"Về lại công ty đi, tôi còn chưa hiểu rõ công việc của mình." Nàng cất giọng xua tan bối rối của cô.
"Được."
Hai người trong xe im lặng, mỗi người lại có một suy nghĩ khác nhau.
Ở công ty Hoàng Nhân vừa đi ăn trưa về thì thấy mấy lễ tân cùng nhân sự tụ tập bàn tán về mình.
"Thì ra là vậy? Đẹp trai mà... Hu hu, bất công."
"Mà thiệt hông?"
"Trời ơi thằng Gia Bảo mới kể tui nghe hồi sáng mà."
"Vậy là trợ lý Nhân nằm dưới hả?"
"Chính miệng sếp nói thì không sai được! Không thấy cậu ta tới giờ vẫn độc thân à?"
"..." Hoàng Nhân nghe được một lúc thì đen mặt, nắm tay kêu răng rắc làm bọn họ chú ý, lập tức giải tán.
Cậu không nói gì, nhớ lại lời nói của cô lúc sáng là không nhận trợ lý nam, vậy cậu ta là gì? Cơn tức bùng nổ, cậu bấm thang máy lên văn phòng định hỏi tội thì sực nhớ.
"Bây giờ mình lên làm phiền hai người đó khả năng cao là sẽ bị chị ấy làm thịt trước... Ực... Thôi! Coi như huề đi." Cậu nuốt nước bọt lắc đầu, dẹp bỏ suy nghĩ muốn minh oan cho mình.
Hiếm thấy hôm nay cô ở lại công ty cả ngày chỉ để hướng dẫn nàng làm quen công việc mới. Bé Sâu hình như rất thích nàng, cứ ve vãn quanh chân rồi làm tổ trên đùi nàng, mặc cho cô mắng vẫn không nhúc nhích.
Cứ như vậy đến hết buổi chiều thì cô lại ngỏ ý đưa nàng về, dù rất muốn mời nàng đi ăn tối nhưng cô không thể. Cô biết giới hạn của mình nằm ở đâu, nếu cô hành động thiếu suy nghĩ thì chắc chắn bọn họ sẽ không tha cho nàng.
Đến nơi, nàng chào tạm biệt cô rồi nhanh chóng tiến lên cầu thang của toà chung cư cũ kĩ.
Cô lấy điện thoại ra gọi vệ sĩ riêng canh chừng ở khu vực này, sao đó gọi cho dì bếp ở nhà dặn dò làm vài món ăn. Không để ý cách đó không xa, một người thanh niên ngồi trên chiếc xe khác đang nhìn về phía này bằng ánh mắt sắt lạnh...