Chương 28: Đi Ăn

"Được! Vậy mình về trước, tạm biệt." Huỳnh Như cúp máy rồi hào hứng đến hầm xe chuẩn bị đi ăn trưa rồi về.

Vừa nãy nàng gọi thông báo được nhận, phải ở lại làm quen với công việc, tối bắt xe về sẽ cùng nhau ăn mừng.

Chạy được một đoạn thì xe không nổ máy, xung quanh cũng không có tiệm sửa xe, Huỳnh Như đành phải dắt bộ.

Huỳnh Như trước giờ không thay đổi nhiều, chiều cao một mét bảy lăm, nặng sáu mươi tám cân, dù không còn quá béo nhưng cũng gọi là có da có thịt. Dắt hết một con đường cuối cùng cũng không chịu được nữa, mồ hôi chảy dọc sống lưng, tóc cũng bết lại vào trán.

Xui xẻo thay lại không biết gọi ai, đành chán nản dừng xe bên lề, tháo khẩu trang ra quạt mát.

"Két." Chiếc Sh xám bạc dừng lại trước mặt Huỳnh Như.

"Ơ... Em có phải bạn nhân viên xin việc hồi sáng không?" Hoàng Nhân bước xuống xe tới gần.

"Trợ lý Nhân đúng không ạ?" Huỳnh Như mừng rỡ.

"Đúng rồi! xe em bị sao à?"

Huỳnh Như: "Dạ! Tự nhiên đang chạy thì dừng hẳn, không nổ máy nữa ạ."

Hoàng Nhân: "Để anh xem."

"Dạ."

Cậu tiến đến kiểm tra sơ bộ, xong lại nổ máy thử thì nghe thấy mùi khét.

"Ủa! Bao lâu rồi em chưa thay nhớt vậy?" Hoàng Nhân cau mày hỏi.

"Dạ... Thay nhớt gì vậy anh?" Huỳnh Như ngơ ngác trả lời.

"..."

Như vậy là cậu đã hiểu chuyện gì xảy ra rồi, Hoàng Nhân bảo cô chờ một chút, còn cậu thì chạy xung quanh tìm thợ sửa xe.

Nhìn bóng lưng chàng trai rời đi, bệnh "mê sắc đẹp" của Huỳnh Như lại nổi lên.

"Trời ơi! Người gì đẹp trai, cao ráo lại còn tốt bụng nữa." Huỳnh Như nghĩ trong lòng.

Trong lúc mơ màng suy nghĩ đến nên đặt tên con là gì thì Hoàng Nhân đã quay lại, theo sau là một chiếc xe máy cũ có hai người.

Sau khi nghe cậu trình bày thì hai chú sửa xe cũng đã hiểu sơ, bắt đầu tiến hành sửa chữa. Chỉ mất ba mươi phút là xong, Hoàng Nhân thanh toán rồi để họ về.

"Để em gửi tiền lại anh nha, phiền anh quá." Quỳnh Như vội vã mở cốp xe lấy ví.

"Thôi không cần đâu, em ăn gì chưa? Mời anh một bữa là được." Hoàng Nhân cản lại, bảo.

Lần này thì quá được rồi ấy chứ, Huỳnh Như lập tức đồng ý rồi lái xe theo.

...

"Cậu muốn ăn gì? Tụi mình đi." Cô gập lại máy tính xách tay, tắt luôn bộ máy tính để bàn rồi vươn vai ngã người ra sau ghế.

"Cậu ăn gì, mình ăn đó."

"Vậy sao được! Bình thường cậu thích ăn gì?" Cô gặn hỏi.

"Mình cũng không biết." Nàng đáp thật lòng.

Cô suy tư một lúc thì không hỏi nữa, chỉ bảo nàng đi theo mình.

Vừa nãy đợi nàng khóc xong, cô dùng hết sức thuyết phục nàng mới chịu ở lại làm trợ lý cho cô. Chưa đầy mười phút sau, nàng rửa mặt từ nhà vệ sinh ra đã thấy bàn ghế xếp sẵn trước bàn làm việc của cô.

Cô dùng lý do đã lâu không gặp năn nỉ nàng ở lại ăn cơm cùng, chờ nàng đồng ý thì bắt đầu cắm mặt vào máy tính làm việc thật nhanh. Để nàng không thấy chán cô còn nhờ nhân viên xuống cửa hàng thú cưng bên dưới bế bé mèo tên "Sâu" của mình lên chơi với nàng.