Kim Mãn ôm con gà mang cái tên dở khóc dở cười là "Ăn Ngon", tay xách nách mang túi rau và hành lý, bị ông cụ nhất quyết tiễn ra tận cửa.
Nhìn thân hình gầy gò của Kim Mãn, ông cụ tặc lưỡi hai tiếng: "Tôi nói này chú nhóc, dù sao thì cũng nên gọi điện về nhà đi, Alpha thì cũng là người chứ đâu phải sắt đá mà chịu đựng một mình."
Kim Mãn ôm con gà vẫn còn hơi ấm, gật đầu lia lịa, vâng dạ rối rít: "Dạ, dạ, cháu biết rồi ạ."
Anh bước ra cửa rồi ngoảnh đầu nhìn lại. Qua khung cửa kính, bà Lý đang ân cần bóc quýt cho ông cụ. Hai người bỗng phát hiện trong túi có một chiếc phong bì lớn mừng bác trai khỏe lại, nhận ra đó là quà Kim Mãn lén để lại, nhưng khi họ vội vã đuổi theo thì ngoài cửa đã chẳng còn bóng người.
Tại trạm xe buýt.
Kim Mãn và con gà "Ăn Ngon" nhìn nhau trân trân. Những người xung quanh cứ tò mò liếc nhìn anh. Một lát sau, có một đứa trẻ rụt rè hỏi: "Chào chú ạ, chú ơi, cháu có thể sờ bạn gà này một chút được không?"
Kim Mãn: "... Được chứ."
Đứa bé vuốt ve lớp lông mềm trên lưng con gà, hào hứng đến đỏ bừng mặt: "Gà con đáng yêu quá, bạn ấy tên là gì vậy chú?"
Kim Mãn cúi xuống nhìn túi hành lá, cà chua, khoai tây trong tay, ngẫm nghĩ hồi lâu về món ăn mà ông cụ định nấu rồi đoán đại: "Có lẽ là... Gà Om Đậu Phộng?"
Ánh mắt lấp lánh của đứa trẻ bỗng chốc trở nên ngơ ngác: "Gì cơ ạ?"
Kim Mãn vội vàng lắc đầu, cứng giọng chữa thẹn: "À, ý chú là tên nó là Khá Ngon, gà Khá Ngon đó."
Đứa bé ngẩn ra một lúc rồi bỗng như tỉnh ngộ, dùng bàn tay nhỏ xíu đầy nâng niu vuốt ve con gà: "Thì ra tên bạn ấy là Khá Ngon ạ, tên đáng yêu thật đấy."
Vị phụ huynh đứng bên cạnh phải mím chặt môi, suýt chút nữa là phì cười. Kim Mãn chẳng biết phải giải thích thế nào để không làm tan vỡ sự ngây thơ của đứa trẻ, anh đành kẹp chặt con gà, vội vã bước lên xe buýt như đang chạy trốn.
Sau khi xuống xe, anh vẫn phải đi bộ thêm một đoạn nữa. Giữa đường, điện thoại của Kim Mãn đổ chuông, nhưng vì một tay giữ gà, một tay xách túi rau lỉnh kỉnh nên anh thực sự không thể rảnh tay để nghe.
Chuông điện thoại đổ hai hồi rồi tắt lịm, chắc lại là mấy cuộc gọi quảng cáo quấy rối nào đó.
Kim Mãn mồ hôi nhễ nhại, tìm một bóng râm ngồi xuống nghỉ chân. Anh mở điện thoại xem giờ, nhưng tấm ảnh chụp chung trên màn hình khóa lại thu hút toàn bộ tâm trí anh.
Đó là một bức ảnh gia đình ba người với góc chụp rất lạ lùng: Lục Yến Lâm đang ngồi cạnh Lục Chi, dạy cậu bé kéo vĩ cầm.
Khi đó Kim Mãn đã giơ điện thoại lên, chụp lén cả nhà qua gương. Khung hình trông có vẻ ngẫu hứng và ấm áp, nhưng ngoại trừ Kim Mãn, hai người còn lại đều giữ khuôn mặt lạnh tanh, nghiêm nghị nhìn thẳng vào ống kính, khiến bầu không khí có phần cứng nhắc.
Nhưng Kim Mãn không bận tâm. Anh đưa tay chạm nhẹ vào Lục Chi trên màn hình, rồi lại chạm vào Lục Yến Lâm.
Hai người họ có khí chất giống nhau đến lạ kỳ. Từ đầu đến chân Lục Chi chẳng có lấy một nét nào thừa hưởng từ Kim Mãn cả.
Sự lạnh lùng và kiêu kỳ của Lục Yến Lâm được thể hiện rõ nét trên gương mặt của một đứa trẻ mới năm tuổi.
Lục Chi sinh ra trong một gia đình hào môn, ông bà ngoại đều là những người quyền cao chức trọng, bản thân cậu bé cũng gần như hoàn hảo về mọi mặt.
Khuyết điểm lớn nhất của cậu, ngược lại, chính là người cha Alpha vốn chẳng có chút gen trội nào thể hiện ra ngoài – đó cũng là lý do vì sao cậu bé chẳng bao giờ hòa hợp được với Kim Mãn.
Kim Mãn thở dài, lòng trĩu nặng nhìn con gà: Giờ anh phải xách cái "của nợ" này về nhà họ Lục bằng cách nào đây?