"Lục... Yến Lâm..."
Anh từng có khát vọng trở thành một Alpha khiến con cái tự hào, khiến bạn đời có thể dựa dẫm, nhưng thực tế là ngay cả sự bảo vệ tối thiểu nhất anh cũng chẳng thể làm nổi.
Kim Mãn cúi đầu, định đưa tay lau nước mắt trên mặt Lục Yến Lâm, nhưng bị anh ta lạnh lùng gạt ra.
"Xin lỗi."
Cứ như thế, những ảo tưởng xa vời về việc gánh vác gia đình của Kim Mãn cũng tự động tan thành mây khói.
Kim Mãn nghỉ việc, trở về chăm lo cho gia đình, cố gắng làm một người bạn đời tận tâm, một người cha Alpha đúng nghĩa.
Thế nhưng, ánh mắt Lục Yến Lâm nhìn anh vẫn luôn lạnh lẽo, thậm chí còn có chút né tránh.
"Những chuyện anh hoàn toàn không hiểu thì đừng có cố nói ra làm gì."
"Đeo kính cũng không hợp với anh đâu."
Những lời nói phũ phàng như thế Kim Mãn đã nghe không biết bao nhiêu lần. Anh lẳng lặng tháo kính ra, nhỏ giọng đáp: "Lúc mua tôi không nghĩ nhiều đến thế."
Hóa ra, người bạn đời của mình thực sự rất ghét bỏ mình.
Suốt năm năm qua, Kim Mãn mới cay đắng nhận ra một sự thật rằng cuộc hôn nhân giữa anh và Lục Yến Lâm vốn dĩ chẳng có tình cảm. Đó chỉ là kết quả của vô vàn áp lực và những toan tính thiệt hơn, khiến cả hai bất đắc dĩ mới phải ràng buộc với nhau.
Trong cuộc hôn nhân này, người duy nhất được hưởng lợi và cảm thấy hạnh phúc, có lẽ chỉ có mỗi mình anh mà thôi.
"Kim Mãn, cậu đừng dọn dẹp nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi đi. Cứ để bà lão nhà tôi dọn cho. Lại đây ăn quả dưa chuột này, nhà chúng tôi tự trồng đấy."
Có lẽ thấy Kim Mãn cứ ngẩn người ra mãi, hai ông bà cụ chợt nhận ra mình hơi nói nhiều quá, cứ lải nhải mãi những chuyện mà người trẻ chẳng mấy khi muốn nghe.
Kim Mãn không hề khó chịu, trái lại còn thấy dáng vẻ bối rối của ông cụ thật thú vị.
Anh thường ngày ít khi ra ngoài, sống trong nhà họ Lục lâu đến mức suýt chút nữa đã quên mất cảm giác thoải mái của cuộc sống đời thường. Anh mỉm cười nói: "Không sao đâu ạ, cháu là Alpha nên vết thương lành nhanh lắm. Cháu xin phép đi nhé, hai bác giữ gìn sức khỏe. Số trái cây và đồ bổ này hai bác cứ giữ lại mà dùng ạ."
Ông cụ hừ một tiếng, cúi người lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc túi. Bên trong bất ngờ là một con gà sống đang nhảy loạn xạ, cùng với cà chua và hành lá: "Ăn mấy thứ đồ khô khan đó thì bổ béo gì, thanh niên trai tráng mà toàn ăn uống ba cái thứ thiếu chất thế này."
Kim Mãn sửng sốt: "Bác ơi, đây là gà sống mà."
Ông cụ coi đó là chuyện hiển nhiên, trừng mắt nhìn anh: "Chứ còn gì nữa! Gà mà chết rồi thì tôi còn dám đem cho cậu chắc?"
Kim Mãn hiếm khi lúng túng đến thế, anh ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ. Ông cụ dứt khoát nhét con gà vào lòng anh, vừa tự hào vừa ra vẻ ghét bỏ: "Con gà này là do bà già nhà tôi tự tay nuôi đấy, ngon nhất trần đời, lại còn chưa đẻ trứng bao giờ. Ở thành phố đào đâu ra đồ tốt thế này."
Kim Mãn: "..."
Ông cụ khoanh tay sau lưng: "Sao thế, chê đồ quê à?"
Kim Mãn đâu có dám. Ai mà dám chê đồ của bà cụ Lý, ông cụ chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, chân đất đuổi theo anh mắng mỏ đến tận tầng năm không chừng.