Lúc đó, đúng vào thời khắc mấu chốt của trận chiến giữa Minh Á và đại quân triều đình, bản đồ bố trí quân sự bị Bạch Tô bán đứng cho Minh Á. Hai vị đại tướng bỏ mạng trong tay nàng, thông tin tuyệt mật bị tiết lộ, quân tâm rúng động.
Giữa quốc gia và gia đình, giữa trách nhiệm và tình yêu, Lăng Càng Càn đã lựa chọn vế đầu tiên.
Hình ảnh trên poster chính là khoảnh khắc Lăng Càng Càn ra tay với Bạch Tô.
"Tướng quân đã từng thích ai chưa?" Đêm hôm đó, trời đầy sao, nàng ngồi bên hắn. Tấm áo choàng trên vai truyền đến hơi ấm không thuộc về nàng. Những ngón tay mảnh khảnh khẽ siết chặt một góc áo choàng, ánh mắt nhìn lên bầu trời, trong sự mong chờ mang theo giãy giụa.
Tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được Bạch Tô đang mâu thuẫn, còn hắn cũng đang do dự, đang lựa chọn.
Chỉ là, đáp lại nàng chỉ là một câu lạnh lùng như băng, không chút do dự—Không có.
Mong chờ chẳng được hồi đáp, tình yêu chưa kịp bày tỏ đã bị dập tắt hoàn toàn.
Nếu nàng quay đầu lại, nhất định sẽ thấy trong đôi mắt lạnh lùng kia một tia nghi hoặc.
Hắn không phải không yêu, không phải không thích.
Chỉ là, hắn không hiểu yêu là gì, cũng không biết thế nào mới gọi là tình yêu.
Hết thảy những gì hắn có, tất cả đều dâng hiến cho quân đội, cho quốc gia.
Chưa từng có ai dạy hắn biết yêu là gì.
Nếu cái giá của tình yêu là phải tự tay kết thúc sinh mệnh của người mình yêu...
Nếu phải dùng quãng đời còn lại trong cô độc để đổi lấy...
Nếu, ngay từ đầu, Lăng Càng Càn đã biết trước kết cục này, hắn vẫn sẽ lựa chọn sao?
"Tướng quân, ngài đã từng yêu ai chưa?"
Máu nhuộm bạch y, nhưng nàng vẫn mỉm cười như hoa nở.
"Từng yêu."
Kiếm rút ra, xoay người đi. Lưỡi kiếm vấy máu, lòng bàn tay cũng thấm đầy huyết sắc. Thế nhưng, đôi vai kiên nghị ấy lại chẳng thể xua đi nỗi cô đơn bủa vây.
"Vậy, tướng quân có từng hối hận vì đã yêu chưa?"
Phía sau, thân ảnh trong bộ y phục trắng nhẹ nhàng ngã xuống.
Cánh hoa bay lả tả khắp đất trời. Đôi mắt từng mê luyến nhìn theo bóng lưng ấy, chậm rãi khép lại. Khuôn mặt an tĩnh, khóe môi khẽ cong.
Cuối cùng nàng vẫn không thể nghe được câu trả lời của hắn— không hối hận."
Bởi vì, nếu hối hận, thì đó đã không còn là tình yêu nữa.
Một năm sau. Chiến Thần cởi bỏ nhung trang, toàn thân vận huyền y.
Mái tóc đen lẫn vào vài sợi bạc trắng. Giữa hàng mày khí phách, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi không cách nào xóa nhòa.
Hoa rơi trong gió, Lăng Càng Càn đưa tay chạm vào, chỉ để chúng hóa thành bụi bay đi.
Giữa cơn hoảng hốt, hắn trông thấy một nữ tử, nụ cười vẫn xinh đẹp như hoa.
"Tướng quân, ngài đã từng yêu ai chưa?"
Hắn đưa tay ra, nhưng chỉ chạm vào không khí lạnh băng.
"Không còn tướng quân. Cũng không còn Chiến Thần. Lăng Càng Càn, không thể vung kiếm, đã không còn tư cách để đứng trên chiến trường nữa..."
Không ai biết rằng, mỗi lần trở về từ chiến trường, vị Chiến Thần bất bại trong mắt thế nhân lại vì máu tươi kia mà không ngừng nôn mửa.
Cũng không ai biết rằng, mỗi lần vung kiếm, hắn phải dùng bao nhiêu ý chí để khắc chế chính mình.
Càng không ai biết rằng, trận chiến cuối cùng ấy, thắng lợi không phải vì hắn kiêu dũng thiện chiến, mà bởi vì hắn đã dùng sinh mệnh để liều mạng. Tướng quân hoa diễm, ở thời khắc huy hoàng nhất, hắn từ quan, từ đó biến mất không dấu vết.
Cánh hoa rơi ba phút, mỗi một khung cảnh, mỗi một hình ảnh đều xúc động lòng người. Từ lạnh lùng đến tan chảy, từ chịu đựng đến đau đớn, từng ánh mắt đều khiến người ta không cách nào tự kiềm chế.
Mãi đến khi màn hình tối dần, mọi người mới dần hồi phục tinh thần, nhưng trái tim vẫn chìm đắm trong bi kịch của cái kết. Nước mắt đã sớm thấm ướt gương mặt.