Vị tướng quân trẻ tuổi anh tuấn tỏa ra khí tức nguy hiểm, giống như thanh kiếm trong tay hắn, khiến người ta không dám đến gần.
Gương mặt hắn tràn ngập sát khí lạnh lẽo, chỉ có ánh mắt khi nhìn về phía Bạch Tô là phảng phất chút ấm áp.
Thế nhưng, nếu nhìn sâu vào đôi mắt ấy, người ta lại phát hiện, bên trong dường như trống rỗng, chẳng thể thấy được điều gì cả.
Ánh mắt ấy, được ví là đôi mắt ôn nhu nhất, cũng là soái khí nhất năm nay.
Người tinh mắt phát hiện, trên bộ trường sa trắng tinh của Bạch Tô, không hề vương một chút màu sắc nào khác.
Là vì có người đã chắn hết mọi huyết tinh thay nàng sao?
Chỉ là một bức họa, nhưng lại khiến người ta suy nghĩ rất nhiều. Những người vốn xa lạ với câu chuyện, bỗng chốc như đã quen thuộc từ lâu, vô thức suy đoán về cốt truyện mà chẳng hề gượng gạo.
Cũng gần như là cùng một khung cảnh vẫn là hoa rơi lả tả, nhưng lần này lại thiếu đi vẻ đẹp rung động lòng người.
Thanh kiếm ấy, lần này lại xuyên thẳng qua l*иg ngực Bạch Tô.
Trên nền áo trắng, vệt đỏ ấy trở nên chói mắt vô cùng.
Mái tóc dài bay trong gió, cánh hoa khẽ đậu trên bờ vai.
Ánh mắt từng tràn đầy nhu tình, nay lại biến thành nỗi thống khổ sâu thẳm.
Tình yêu chôn giấu tận sâu trong đáy lòng đã được giải phóng, nhưng lại nhuốm màu bi thương.
Yêu kết cục chính là rút kiếm đối diện nhau.
Đến khi hoàn hồn lại, rất nhiều người mới nhận ra mắt mình đã nhòe đi bởi nước mắt.
Những bức ảnh chụp lại được lan truyền lên mạng, chưa đầy một giờ, hai tấm poster này đã gây sốt trên Weibo.
Không ít người ở gần đó, sau khi nhìn thấy những bức ảnh được đăng tải, đã cố ý chạy đến để tận mắt chứng kiến, rồi cũng rơi vào vòng xoáy cảm xúc tương tự.
"Anh, anh đang nhìn gì vậy?"
Diệp Hàm Nhất Nhất nhìn theo ánh mắt của Diệp Hy Nhiên, nhưng chỉ thấy một biển người tấp nập.
Diệp Hy Nhiên dường như không nghe thấy lời cậu ta nói, chỉ lặng lẽ mở cửa xe bước xuống.
Chỉ là, đi được hai bước, y lại dừng lại, đứng từ xa quan sát.
Diệp Hàm Nhất Nhất cũng theo xuống xe, tầm nhìn lập tức trở nên rộng rãi, vừa liếc mắt liền thấy ngay hai tấm poster khổng lồ kia.
"Anh, thì ra là anh đang nhìn cái này à!"
Nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt tràn ngập vẻ trêu chọc.
Vừa rồi Diệp Hy Nhiên đột nhiên bảo dừng xe, Diệp Hàm Nhất Nhất còn tưởng có chuyện gì xảy ra, hóa ra là vì mắt quá tinh mà nhìn thấy thứ này.
“Anh, thế nào? Hiệu quả cũng không tệ lắm đúng không?"
Bộ dạng đắc ý tràn trề, cứ như thể tất cả đều là do cậu ta sắp đặt. Nhưng thực tế, chuyện này chẳng liên quan gì đến cậu ta cả.
Nhận lại vẫn là sự im lặng. Khoảng cách xa như vậy, cách cả một biển người mênh mông, Diệp Hy Nhiên vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn. Tựa như giữa chốn ồn ào náo nhiệt, chỉ có thân ảnh y lẻ loi, đơn độc, toát lên một loại cô đơn nhàn nhạt, phảng phất xen lẫn chút bi thương.