Khép cửa tủ, một lần nữa khóa chặt những ký ức khiến lòng người xao động.
"Tứ thúc gọi điện thoại cho tôi."
Diệp Hy Nhiên xoay người, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía Cố Khải Ca.
"Vậy nên, anh định nói với tôi rằng, rốt cuộc anh sẽ ngăn cản tôi sao?"
Cố Khải Ca nhướng mày.
Việc Diệp tứ thúc nói chuyện này cho Diệp Hy Nhiên, thật ra hắn cũng không bất ngờ chút nào.
Dù sao, đó cũng là người của Diệp gia. Khi xưa đã lựa chọn giúp đỡ Diệp Hy Nhiên, thì bây giờ làm sao có thể giúp hắn giấu giếm chuyện này được chứ?
Diệp Hy Nhiên khẽ lắc đầu, giọng điệu nhàn nhạt: "Khải Ca, chúng ta đánh cược đi. Lấy sinh nhật tôi làm thời hạn. Nếu trước ngày đó, anh có thể tìm được ba mẹ đã mất tích, tôi sẽ hoàn toàn thả anh tự do. Từ đó về sau, Diệp Hy Nhiên tôi sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời Cố Khải Ca. Nhưng nếu anh thất bại, vậy hãy ở bên tôi thêm ba năm nữa. Ba năm là đủ rồi... Tôi đảm bảo sẽ không ngăn cản anh."
"Nếu anh không tin, chúng ta có thể tìm luật sư để công chứng."
Hàng mi của Diệp Hy Nhiên rũ xuống, che giấu toàn bộ cảm xúc trong mắt.
Sinh nhật của Diệp Hy Nhiên còn sáu tháng nữa.
Mà đến lúc đó, đứa bé kia có phải con của Cố Khải Ca hay không, cũng đã có kết quả.
Buổi công chiếu của 《Chiến Thần》 dưới sự tuyên truyền mạnh mẽ của Tân Hoàng đã diễn ra vô cùng rầm rộ. Giá vé liên tục tăng, nhưng dù vậy, vẫn có vô số người hâm mộ tranh nhau mua vé.
Chiến Thần, Cố Khải Ca, Thẩm Mạn Thư, cùng với các nhân vật họ đóng như Lăng Càng Càn và Bạch Tô, khiến lượng tìm kiếm tăng vọt chỉ trong nháy mắt. Một vài bức ảnh sân khấu được lan truyền đã nhanh chóng vượt mốc chục triệu lượt xem chỉ trong vài ngày.
Không ít người hâm mộ bị thu hút bởi Cố Khải Ca, không phải nói chính xác hơn là gương mặt của Lăng Càng Càn. Chỉ với vài tấm ảnh cũng đủ khiến tim người ta đập loạn nhịp, huống hồ là tận mắt chứng kiến người thật, chắc chắn sẽ càng khó diễn tả bằng lời.
Nghe nói, tại buổi công chiếu lần này, dàn diễn viên của 《Chiến Thần》 sẽ mặc nguyên trang phục trong phim lên sân khấu. Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ khiến người ta phấn khích không thôi.
Hôm nay là ngày công chiếu, nhà hát chật kín người như biển. Nghe nói có không ít người từ sáng sớm đã đến xếp hàng. Không mua được vé thì lòng không yên, ngủ cũng không nổi, thà đến sớm một chút, may ra có thể tìm được người muốn nhượng lại vé.
Ngay tại cổng, thứ thu hút ánh mắt nhất chính là hai tấm poster khổng lồ.
Trên nền hoa rơi lả tả, Lăng Càng Càn khoác trên mình chiến giáp nhung trang, một tay cầm kiếm, một tay ôm chặt vòng eo của Bạch Tô. Mũi kiếm bạc nhuốm màu huyết sắc, ngay cả mái tóc đen nhánh cũng vương chút sắc đỏ nhàn nhạt, khó mà nhận ra.