Chương 71

Diệp Hy Nhiên cũng chưa từng nghĩ rằng giữa hai người sẽ diễn biến thành như vậy.

Lúc ấy, Diệp Hy Nhiên thực sự chỉ muốn lấy danh nghĩa bạn bè, ngốc nghếch ở bên cạnh Cố Khải Ca mấy năm.

Chỉ là, y đã đánh giá quá cao ý chí của bản thân, cũng xem nhẹ tình cảm của hắn dành cho mình.

Lần đầu tiên Diệp Hy Nhiên cảm thấy chua xót, là khi Cố khải Ca nói với y rằng hắn có người mình thích, muốn giới thiệu cho y.

Lần đầu tiên nếm trải đau lòng, là khoảnh khắc y nhìn thấy hắn cúi người hôn người đó.

Diệp Hy Nhiên chưa bao giờ nghĩ tới việc bị tổn thương, chỉ là không thể kìm lòng được…

Hai câu nói đơn giản mà bình thường, lại mang theo một nỗi chua xót không thể diễn tả thành lời. Những ký ức phủ đầy bụi bặm lần lượt hiện lên trong đầu.

Nụ cười rạng rỡ, gương mặt lãnh đạm từng là thứ quen thuộc nhất, giờ đây lại xa lạ đến vậy, tựa như đã là chuyện của kiếp trước.

Thời gian không để lại quá nhiều dấu vết trên người Diệp Hy Nhiên, chỉ có sự ưu sầu lạnh lẽo giữa hàng mày càng sâu thêm.

Trong đầu y đột nhiên vang lên một câu—-khi đó, chúng ta còn rất trẻ.

Dư quang trong mắt Diệp Hy Nhiên vô tình nhìn sang Cố Khải Ca, giờ phút này gần như để lộ toàn bộ cơ thể. Diệp Hy Nhiên mới chợt bừng tỉnh khỏi hồi ức.

Những điều đó, dù từng tốt đẹp đến đâu, cũng đã qua rồi.

Không nên tiếp tục nghĩ lại nữa, vì tất cả đã không còn thuộc về y: "Tôi đi lấy quần áo cho anh."

Hồi ức bị cắt ngang, hình ảnh cuối cùng dừng lại ở ngày hôm ấy, trong cơn mưa lớn trên lễ tang, Diệp Hy Nhiên mặc một bộ đồ giản dị, đứng bên cạnh hắn, cùng hắn dầm mưa. Giống như một kẻ ngốc, vẫn cứ đứng yên, không hề nhúc nhích.

Khi đó, Diệp Hy Nhiên đã ôm tâm trạng như thế nào để ở bên cạnh Khải Ca trong một đêm mất đi cả cha mẹ?

Tủ quần áo rộng lớn, treo đầy quần áo đủ bốn mùa, từ nội y đến đồ ngủ đều có, rất nhiều chiếc thậm chí còn chưa cắt nhãn, tất cả đều mới tinh, chưa từng được mặc qua.

Những bộ quần áo đó đều là do mẹ Diệp mỗi lần đi dạo phố lại chọn mua thay cho Diệp Hy Nhiên trong suốt những năm qua.

Chỉ là, chưa từng có lần nào thực sự dùng đến.

Quần áo của Cố Khải Ca lớn hơn Diệp Hy Nhiên một size. Trong đống quần áo trước mắt, Diệp Hy Nhiên liếc một cái liền nhận ra ngay.

May mắn là qυầи ɭóŧ không bị ướt, bằng không thật sự không có bộ nào thích hợp với hắn.

Y đứng dậy, ngoài ý muốn nhìn thấy Cố Khải Ca đang đứng cách đó không xa, trong tay cầm một chiếc áo thun trắng với kiểu dáng đơn giản nhất.