Chương 70

Trong bức ảnh, dù chỉ là góc nghiêng, nhưng hắn vừa nhìn đã nhận ra ngay đó là Diệp Hy Nhiên.

Bức ảnh này chính là do Cố Khải Ca chụp năm đó.

Diệp Hy Nhiên rất ghét chụp ảnh. Hắn chỉ vô tình phát hiện điều này khi nhìn thấy Diệp Hy Nhiên lạnh lùng yêu cầu một nữ sinh xóa đi bức ảnh có liên quan đến mình trong điện thoại của cô ấy.

Thực tế, có rất nhiều người không thích chụp ảnh, nhưng mức độ bài xích của Diệp Hy Nhiên đối với chuyện này đã đạt đến mức cực đoan, mà không có bất kỳ nguyên nhân nào rõ ràng.

Chỉ là, lần đó, hắn vô tình nhìn thấy Diệp Hy Nhiên ngồi trên bãi cỏ, ánh nắng chiếu xuống đôi vai gầy gò, những sợi tóc phản chiếu ánh sáng lấp lánh như kim tuyến. Khoảnh khắc đó đẹp đến mức không cách nào diễn tả, đẹp đến mức khiến lòng người rung động.

Hắn bị mê hoặc, mãi đến khi chụp xong bức ảnh, hắn mới sực tỉnh, nhận ra mình vừa làm gì.

Biết rõ Diệp Hy Nhiên chán ghét, nhưng hắn vẫn luyến tiếc không nỡ xóa đi.

Lo sợ bức ảnh sẽ bị Diệp Hy Nhiên phát hiện, hắn còn cố ý mua riêng một chiếc điện thoại, chỉ để lưu giữ bức ảnh đó.

Bức ảnh này, hắn chưa từng cho bất kỳ ai xem qua, cũng chưa từng in ra. Nhưng tại sao ở chỗ Diệp Hy Nhiên lại có nó?

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ, dường như đã được đặt ở đó từ rất lâu, bốn góc bức ảnh đều đã ngả vàng.

Sau khi bôi thuốc xong, lúc này Diệp Hy Nhiên mới chú ý đến ánh mắt của Cố Khải Ca. Theo hướng nhìn lại, y cũng thấy được bức ảnh lẻ loi đặt trên bàn.

Thế giới của y vốn rất đơn giản. Sự tồn tại của Cố Khải Ca khiến thế giới ấy nhiễm thêm sắc thái, nhưng đồng thời cũng mang đến cho y bóng tối sâu hơn.

Rốt cuộc ai đúng ai sai, từ lâu đã chẳng thể nói rõ. Hiện tại, chỉ còn lại nỗi bi ai tái nhợt.

"Lúc anh chụp ảnh, tôi đã nhìn thấy."

Làm sao có thể không cảm nhận được chứ? Chỉ là, khi nhận ra người đó là Cố Khải Ca, tâm y lại vô thức thả lỏng.

Ánh mắt kia chỉ có sự thưởng thức đơn thuần và kinh ngạc cảm thán, không lẫn bất kỳ tạp chất nào khác. Lần đầu tiên, y không từ chối để người khác lưu lại hình ảnh của mình.

Nghe vậy, Cố Khải Ca thoáng sững người, sắc mặt lập tức tối lại, hắn quay đầu nhìn Diệp Hy Nhiên.

Nhưng Diệp Hy Nhiên lại như không nhận ra ánh mắt ấy, chìm vào hồi ức của chính mình.

"Lúc đó, tôi cũng không biết bản thân nghĩ thế nào, chỉ là đột nhiên tò mò, muốn biết rốt cuộc ảnh chụp của anh trông ra sao. Nên nhân lúc anh đi tắm, tôi đã lén xem điện thoại của anh."

Giọng nói trầm thấp, tựa như một bài hát ru, phảng phất mang theo chút tự giễu cùng áp lực.

"Trước đây tôi chưa từng nhìn thấy ảnh chụp của chính mình. Sau đó, tôi cảm thấy cũng không tệ lắm, ít nhất trông còn khá được, nên gửi sang điện thoại của tôi."

Và chắc chắn Cố Khải Ca, không biết khi đó Diệp Hy Nhiên đã ôm tâm trạng như thế nào để rửa ra bức ảnh này.