Chương 68

Nói xong, trong tay đã bắt đầu bận rộn, nhiệt tình cầm dâng lên cho Cố Khải Ca uống. Kết quả, không cẩn thận va phải bàn trà, nước trà không để cho Cố Khải Ca uống giải khát, ngược lại hắt lên người hắn.

"Khải Ca, nóng không?"

So với Âu Dương Dực, tốc độ còn nhanh hơn, Diệp Hy Nhiên người vẫn luôn im lặng, cuối cùng cũng mở miệng. Âu Dương Dực thậm chí không thấy rõ y di chuyển thế nào, chỉ biết trong nháy mắt, Diệp Hy Nhiên đã ở bên cạnh Cố Khải Ca, luống cuống kiểm tra xem hắn có bị phỏng không.

Nút áo sơ mi bị kéo ra. Âu Dương Dực có chút trợn mắt há hốc mồm nhìn Diệp Hy Nhiên đột nhiên trở nên dứt khoát. Không cẩn thận một chút, anh lại làm đổ cả bình trà trên bàn. Lần này, cả ấm nước trà đều hắt lên quần Cố Khải Ca.

"Âu Dương Dực! Anh đứng yên đó!"

Trong sự phẫn nộ pha lẫn lo lắng, giọng nói vang lên từ Diệp Hy Nhiên người gần như chưa từng nổi giận.

Âu Dương Dực rụt cổ, lén nhìn Diệp Hy Nhiên một cái, chỉ cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Cố Khải Ca từ đầu đến cuối thực ra vẫn chưa có bất kỳ phản ứng nào, chỉ yên tĩnh mặc cho Diệp Hy Nhiên kéo quần áo hắn, tùy ý lăn lộn các kiểu.

Trong lúc khẩn trương, Diệp Hy Nhiên thực ra đã quên mất rằng ngày thường hắn căn bản không có khả năng đến gần Cố Khải Ca như vậy, trừ phi... vào một thời điểm đặc biệt nào đó.

"Tôi đi lấy thuốc lại đây."

Diệp Hy Nhiên nhíu mày nhìn chằm chằm phần bụng nhỏ đỏ thẫm của Cố Khải Ca, có chút áy náy nói, rồi quay đầu nhìn về phía Âu Dương Dực. Ánh mắt đó khiến Âu Dương Dực run lên từng đợt.

"Hy Nhiên, chẳng phải trong phòng cậu có sẵn thuốc trị thương sao? Cố Khải Ca không thể cứ mặc quần áo ướt mãi được, tiện thể lên thay bộ khác rồi hãy xuống. Ngoài ra, tôi muốn thanh minh, tôi thật sự không phải cố ý, chỉ là tay hơi run một chút mà thôi."

Diệp Hy Nhiên hoàn toàn chỉ chú ý đến câu nói đầu tiên của Âu Dương Dực, trực tiếp bỏ qua phần bổ sung phía sau.

Dù sao, từ trước đến nay Âu Dương Dực luôn lỗ mãng, sai lầm là chuyện thường xảy ra, Diệp Hy Nhiên căn bản chưa từng nghi ngờ anh.

"Hy Nhiên, trong phòng cậu có quần áo của Khải Ca, là tôi đi dạo phố mua lúc trước, nhưng vẫn chưa có cơ hội đưa cho hai người. Cậu mang Khải Ca lên xem có thích không."

Diệp Hy Nhiên không lập tức trả lời, mà quay sang nhìn Cố Khải Ca, lặng lẽ dò hỏi ý hắn.

"Đi thôi."