Chương 67

"Đúng vậy đó, bà chủ! Vẫn là cậu Âu Dương thông minh, chỉ cần để thiếu gia và cô gia có thêm thời gian ở riêng với nhau là được. Theo tôi thấy, có thể để thiếu gia dẫn cô gia về phòng của cậu ấy xem sao. Nói không chừng còn có thể làʍ t̠ìиɦ cảm giữa họ bùng lên như củi khô bén lửa nữa đấy!"

“...Củi khô lửa bốc…”

Âu Dương Dực cạn lời, nhìn Hồng tẩu như có chút kích động, tại sao một người bảo thủ như bà ấy lại có thể nói ra mấy lời... Dâʍ đãиɠ như vậy chứ!

Hồng tẩu, bà ấy không còn là chính mình nữa rồi, bị thứ gì đó không sạch sẽ bám vào người rồi!

May mà dì nhỏ vẫn không thay đổi, vẫn luôn đoan trang hiền thục, dịu dàng khiến người ta rung động.

“Thụy Thụy nói rằng trong mối quan hệ đồng tính, điều quan trọng nhất chính là đời sống chăn gối, chuyện giường chiếu hài hòa sẽ giúp tình cảm vợ chồng thêm gắn kết."

Nghe câu đó được nói ra một cách thản nhiên, Âu Dương Dực lại có chút sửng sốt, cảm thấy vừa kinh ngạc vừa khó tin.

Thụy Thụy là con bé trong nhà Hồng tẩu, lớn lên rất xinh xắn lanh lợi, năm nay vừa tròn mười tuổi. Xung quanh luôn có một đám nhóc con ríu rít bám theo, nhưng đáng tiếc là cô bé chẳng để mắt đến ai. Ngược lại, đặc biệt hứng thú với việc ghép đôi nam với nam.

"Hồng tẩu, nếu tôi nhớ không lầm thì Thụy Thụy vẫn còn đang học tiểu học mà, đúng không?"

Trẻ con bây giờ suy nghĩ thật sự vượt quá tầm quy định, làm người ta có cảm giác như mình còn thua kém cả chúng nó vậy. Thật là hết nói nổi!

"Hồng tẩu nói cũng đúng, nhưng mà bây giờ bảo Hy Nhiên đưa Khải Ca về phòng, có phải hơi cố tình không? Liệu có làm hai đứa càng ngại ngùng hơn không? Tiểu Dực, con lúc nào cũng tinh ý nhất, có cách nào hay hơn không?"

Bị mẹ Diệp nhìn chằm chằm như vậy, Âu Dương Dực chỉ cảm thấy rất áp lực. Thôi được rồi, anh đành xem như câu nói của dì nhỏ là đang khen mình vậy!

“Vậy, cứ để con!"

Ăn uống ké nhiều năm như vậy, giờ chẳng phải là lúc anh báo đáp cho dì nhỏ sao.

Bước từng bước tiến lại gần, không hề phát ra một chút âm thanh nào, đúng thật là im lặng chống đỡ.

Âu Dương Dực không biết liệu mình có để lại ấn tượng gì với mẹ Diệp và người Diệp gia hay không. Nhìn hai người ngồi đối diện trên sofa, trong lòng anh bỗng thấy khó hiểu, cảm giác phương thức chung sống này có gì đó không ổn.

"Cố Khải Ca, anh khát nước rồi, tôi rót trà cho anh."