"Dì nhỏ, con tới rồi!"
Cửa vừa mở, Âu Dương Dực đã hào hứng gọi to.
"Dực thiếu gia, bà chủ và cậu chủ ra ngoài rồi, chắc phải một lúc nữa mới về, mời cậu vào trước!"
Người mở cửa là bảo mẫu của nhà họ Diệp—Hồng tẩu. Nghe nói bà được đưa từ chi chính của nhà họ Diệp sang đây, trước kia vẫn luôn chăm sóc Diệp Vân Hiên.
Âu Dương Dực cũng coi như được lớn lên dưới sự trông nom của Hồng tẩu, vì vậy thái độ của anh đối với bà không giống với người hầu bình thường, mà mang theo vài phần thân thiết.
Tất nhiên là Âu Dương Dực cũng không khách sáo, vì so với nhà mình, anh còn quen thuộc và thân thiết với nhà họ Diệp hơn.
Mãi đến khi Âu Dương Dực bước vào trong Hồng tẩu mới phát hiện phía sau Âu Dương Dực còn có một người đi theo. Vừa ngẩng đầu lên, bà nhìn thấy một gương mặt vô cùng quen thuộc, kích động đến mức không thốt nên lời. Bà thậm chí còn chớp mắt liên tục, như muốn xác nhận mình không nhìn nhầm.
"Cậu… Cậu chẳng lẽ chính là Cố Thiên Vương sao?"
So với trên TV còn phong độ hơn, Hồng tẩu dù đã có tuổi nhưng hiếm hoi lắm mới được một lần cuồng idol, vậy mà người đó lại chính là một nửa của cậu chủ nhà mình.
Bên này Cố Khải Ca còn chưa kịp trả lời, bên kia Âu Dương Dực đã mất hết hình tượng, ngả người lên sô pha, thay hắn đáp lại:
"Hồng tẩu, hắn mà cũng xứng được gọi là Thiên Vương sao…"
Nhiều lắm cũng chỉ mạnh hơn mấy diễn viên khác một chút thôi.
Nửa câu sau còn chưa kịp nói ra, Âu Dương Dực đã nhanh mắt thấy bóng dáng Diệp Hy Nhiên. Thế là lời chê bai Cố Khải Ca lập tức nuốt ngược vào bụng.
Hồng tẩu lại tưởng mình nhận nhầm người, vội vàng xin lỗi rồi nhanh chóng đi pha trà cho Âu Dương Dực và Cố Khải Ca.
"Hy Nhiên, xem tôi đưa ai đến này."
Vội vàng ở trước mặt Diệp Hy Nhiên tranh công, Âu Dương Dực bỏ luôn cả cơ hội nghỉ ngơi, chỉ hai ba bước đã lao tới cửa.
Thế nhưng Diệp Hy Nhiên lại như bị thứ gì đó giữ chặt, vẫn không nhúc nhích, hai mắt thẳng tắp nhìn về phía Cố Khải Ca.
Không dám tin, kích động lẫn vui sướиɠ, cùng với sự nghi hoặc sâu thẳm đan xen trong đôi mắt ấy, hòa thành một loại bình tĩnh mà chẳng ai có thể thấu hiểu.
Cố Khải Ca đứng ở cửa, ánh mắt cũng dừng lại trên người Diệp Hy Nhiên. Chỉ có điều, trong đôi mắt ấy lại là một sự thâm thúy mà không ai có thể hiểu được.
Rõ ràng đứng ở giữa hai người, nhưng Âu Dương Dực lại có cảm giác như mình đang bị ngăn cách ở bên ngoài thế giới nhỏ bé ấy. Dường như giữa hai người họ, cuối cùng chẳng còn bất cứ thứ gì có thể chen vào được nữa.
Bên trong cánh cửa, ngoài cửa. Ánh mặt trời, góc khuất. Áo thun hồng nhạt, áo sơ mi trắng tinh.
Đó là một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp, đẹp đến mức khiến người ta không dám lên tiếng phá vỡ. Ngay cả hơi thở cũng vô thức trở nên chậm lại.
"Cố Khải Ca..."
Giọng nói khẽ khàng tựa như vọng đến từ chân trời, nhẹ nhàng, hư ảo, không chân thực. Như thể chỉ cần cất tiếng một chút thôi, tất cả mọi thứ trước mắt sẽ tan biến như ảo ảnh.
Ngón tay thon dài khẽ nâng lên, như muốn chạm vào điều gì đó, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung, không động đậy gì nữa.
Dưới ánh mặt trời, bàn tay trắng nõn gần như trong suốt, tựa như những bong bóng bảy màu mà bao người từng thổi lúc nhỏ—đẹp đẽ, mong manh, chỉ cần chạm nhẹ đã vỡ tan.