Chương 62

“Cậu, con tới gặp cậu đây.”

Từ nhỏ Âu Dương Dực đã rất sợ tứ cửu của mình, Diệp Thiệu Đình. Không phải vì Diệp Thiệu Đình trông dữ tợn hay hung ác, mà ngược lại, Diệp tứ thúc trông rất anh tuấn. Gien nhà họ Diệp nhìn chung đều khá tốt. Chỉ là, từ nhỏ Diệp Thiệu Đình đã lăn lộn trong quân đội, trên người mang theo khí chất lạnh lùng thấu xương của một quân nhân. Lúc cười thì còn được, nhưng khi nghiêm mặt lại, ngay cả Diệp Hy Nhiên cũng không dám tùy tiện mà cãi lời ông ta.

Khi còn nhỏ, Âu Dương Dực rất bướng bỉnh, chỉ cần bị Diệp tứ thúc nhìn chằm chằm hai lần, anh nhìn thấy ông từ xa là đã tránh đi đường khác. Đến Tết, dù rất thích nhận lì xì, nhưng anh cũng nhất quyết không chịu đến chúc tết tứ cữu, cho đến sau này, khi lớn hơn và hiểu chuyện hơn, tình hình mới khá hơn một chút.

Tính ra, lúc Âu Dương Dực còn nhỏ sợ không ít người, những bóng ma thời thơ ấu vẫn in sâu trong tâm trí, nếu không thì đã không lớn chừng này mà vẫn còn e ngại những người đó.

“Ờ, con không có việc gì lại chẳng bao giờ tự nhiên tới đây. Nói đi, lần này tới đây là vì chuyện gì?”

Tâm tư của Âu Dương Dực. Chính Diệp tứ thúc là hiểu rõ nhất, ngẫm lại thì lần cuối thằng nhóc này ghé qua chỗ ông ta hình như là vào dịp tết, mà khi đó cũng chỉ nán lại chưa đầy mười lăm phút rồi viện đủ lý do để chuồn mất.

Lần này lại chủ động tìm đến, không có chuyện gì mới là lạ.

Vừa nói chuyện, ánh mắt ông ta như có như không quan sát Cố Khải Ca.

Cố Khải Ca, tất nhiên ông ta có quen biết, dù sao hôn lễ của Diệp Hy Nhiên ông ta cũng đích thân tham dự, hơn nữa lần đó Cố Khải Ca còn gây ra chuyện ồn ào.

Tuy nhiên, ngoài cái lần trong hôn lễ đó, đã nhiều năm như vậy, ông ta thật sự chưa từng gặp Cố Khải Ca, ngay cả bữa cơm đoàn viên hằng năm của Diệp gia, Cố Khải Ca cũng chưa từng tham dự.

Tuy rằng Diệp Hy Nhiên mỗi lần đều đến, nhưng hầu như chỉ ăn xong, chúc tết các trưởng bối rồi vội vàng rời đi.

Ông ta thực ra không có hứng thú với chuyện hôn nhân của Diệp Hy Nhiên, chỉ là đôi khi vẫn có thể nhận ra đôi chút manh mối từ ánh mắt sâu xa của mẹ Diệp.

“Tứ cữu sáng suốt, đây là Cố Khải Ca, người thương của Hy Nhiên, cũng là cháu rể của người, chắc hẳn người biết rồi đúng không? Thật ra người có việc tìm người chính là anh ta, tứ cữu, hai người cứ trò chuyện trước, con đi toilet đây.”

Nói xong, Âu Dương Dực đã vội vàng chạy ra. Không cần nghi ngờ, anh thực sự chạy, tốc độ đó đủ để tham gia cuộc thi chạy 100 mét.

Thực ra Diệp tứ thúc đã thấy nhiều nên không lấy làm lạ trước phản ứng của anh, còn Cố Khải Ca vì đang có tâm sự khác, nên cũng không để tâm đến tình huống của Âu Dương Dực.