Chương 61

Âu Dương Dực hoàn toàn không hiểu vì sao, rõ ràng là Hy Nhiên muốn về mà lại không về, nhưng anh biết chắc chắn chuyện này có liên quan đến Cố Khải Ca, tên khốn này.

Được rồi, dù anh với dì nhỏ có khuyên bảo cũng vô ích, nhưng chỉ cần Cố Khải Ca tự mình đi gặp Hy Nhiên, Hy Nhiên chắc chắn sẽ quay về.

Hiện giờ, ngay cả dì nhỏ cũng đang lo lắng cho tình hình của Hy Nhiên. Dù rõ ràng là muốn để Hy Nhiên về nhà nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng chỉ mới mấy ngày, mọi chuyện lại rối tung lên. Giờ thì dì nhỏ đâu còn dám giữ Hy Nhiên ở nhà nữa.

Tuy nhiên, lần này, Hy Nhiên đã không chịu đi nữa.

Anh muốn nói, chắc chắn là Cố Khải Ca đã làm khó Hy Nhiên, nếu không tại sao Hy Nhiên lại để Cố Khải Ca ở lại nhà mình?

Tuy nhiên, trước khi anh kịp nói ra ý nghĩ của mình, Hy Nhiên đã uy hϊếp anh, thậm chí y còn nói, nếu sắp tới Cố Khải Ca bị đánh, dù là ai làm, Hy Nhiên sẽ tính tất cả tội lỗi lên đầu anh.

Anh tức giận, đánh người không thành, mà trong thời gian này lại còn phải "bảo vệ" Cố Khải Ca không bị đánh, sao lại có chuyện như vậy chứ?!

Mọi chuyện đều do tên khốn Cố Khải Ca này gây ra!

Nhưng không sao, anh còn trẻ, ‘quân tử báo thù, mười năm không muộn’.

Chỉ là, Âu Dương Dực không biết rằng, mười năm sau, đối với Cố Khải Ca như vậy, căn bản là anh không thể ra tay.

Diệp Hy Nhiên đã cho anh biết, có một loại tình cảm gọi là ‘đến chết không phai.’

Mà Cố Khải Ca, cũng đã dùng cả đời của hắn để làm cho anh hiểu rằng, tình yêu không phải là lời hứa suông, mà là sự cam kết vững vàng, là tình yêu suốt đời.

Nói thì dễ, nhưng trên thế gian này, có mấy ai có thể thực hiện được như vậy?

Âu Dương Dực không nhận được câu trả lời của Cố Khải Ca, chỉ có sự im lặng.

Hắn đang tự hỏi, hay là đang im lặng từ chối? Dù thế nào đi nữa, Âu Dương Dực cũng không thể tìm ra một dấu hiệu hay manh mối nào từ gương mặt đó.

Cả hai vẫn giữ im lặng cho đến khi xe dừng lại.

Cố Khải Ca mở cửa và bước ra ngoài, Âu Dương Dực không di chuyển mà chỉ nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Cố Khải Ca. Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác mơ hồ, khó tả, làm đôi mắt anh trở nên mờ đi.

"Cố Khải Ca... Anh đối với Hy Nhiên tốt một chút đi..."

Âu Dương Dực nói ra những lời mơ hồ đó, giọng điệu kiêu ngạo, không rõ liệu Cố Khải Ca có nghe được hay không. Nhưng thực sự là anh cầu xin người này, đừng tiếp tục tra tấn Hy Nhiên nữa.

Có lẽ sẽ có một ngày, Cố Khải Ca sẽ hối hận vì đã lạnh lùng, nhưng đó không phải là điều anh muốn chứng kiến.

Điều Hy Nhiên muốn, không phải là Cố Khải Ca hối hận, anh chỉ mong là Cố Khải Ca có thể đối xử tốt với Diệp Hy Nhiên, chỉ vậy thôi.

Đột nhiên, Cố Khải Ca quay đầu lại, dưới ánh sáng ngược chiều, Âu Dương Dực không thể nhìn rõ biểu cảm của Cố Khải Ca, chỉ nghe được giọng nói của hắn: "Tôi đã nói rồi, không đi sao?"

“Cố Khải Ca, anh cũng chỉ có một câu nói này nghe lọt tai thôi.”

Có lẽ Hy Nhiên đã nhận ra, Cố Khải Ca có lẽ không phải như y tưởng tượng, không đến mức tuyệt tình như vậy.

*****