Tuy vậy, có một điều khiến Âu Dương Dực thực sự phấn khích, bởi vì, cho đến cuối cùng vẫn không nghe thấy Diệp Hy Nhiên nhắc đến chuyện "trừng phạt" anh.
Trong lòng âm thầm đắc ý, quả nhiên, cách đánh lạc hướng này vẫn rất hiệu quả.
Nếu Âu Dương Dực biết rằng ngay từ đầu Diệp Hy Nhiên vốn không hề có ý định trừng phạt anh, mọi thứ chỉ là do anh tự suy diễn, thì e rằng anh sẽ hối hận đến mức muốn đâm đầu vào tường.
Thế nhưng, sau khi cúp máy, Âu Dương Dực lập tức quyết định, bây giờ phải về.
Dù Hy Nhiên không trả lời liệu tên khốn Cố Khải Ca có đổ hết tội lỗi lên đầu y hay không, nhưng Âu Dương Dực vẫn thấy không yên tâm. Anh thề, nếu Cố Khải Ca dám làm vậy, nhất định anh sẽ lại dạy cho hắn một bài học, và lần này, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn như trước.
Song nhất định lần này anh sẽ lên kế hoạch cẩn thận một chút, tuyệt đối không để Hy Nhiên phát hiện hung phạm là anh.
Hóa ra, lần trước Cố Khải Ca bị đánh đến mặt mũi bầm dập, là do Âu Dương Dực vẫn còn nương tay.
***
Cố Khải Ca đến công ty, chỉ để dùng cơm với Tề Minh, tiện thể nghe anh ta nói về tình hình doanh thu phòng vé của [Chiến Thần]. Theo dự đoán, doanh thu phòng vé của [Chiến Thần] lần này sẽ vượt qua dự đoán ít nhất một trăm triệu. Nhân tiện, Tề Minh cũng dặn dò Cố Khải Ca tranh thủ tuyên truyền bộ phim thật tốt trong buổi công chiếu sắp tới.
Những chuyện nhỏ nhặt này, thực ra chẳng cần Tề Minh phải tự mình nói với Cố Khải Ca, nếu không, e rằng Joesen khó mà giữ được chén cơm của mình.
Có điều Tề Minh cũng nói, anh ta chỉ muốn mời đại công thần của công ty một bữa. Bình thường Cố Khải Ca bận đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu, nhân dịp hắn có mặt thì tranh thủ cùng ăn một bữa.
Cố Khải Ca không hề hay biết, cách đó không xa có một người vẫn lặng lẽ dõi theo hắn. Vị trí ấy không chỉ vừa vặn để nghe trọn cuộc trò chuyện của hắn và Tề Minh, mà còn có thể quan sát hắn rõ ràng. Nhưng người kia lại đứng trong một góc, khuất với tầm mắt của Cố Khải Ca, một vị trí hoàn hảo để theo dõi, hiển nhiên đã được chọn từ trước.
“Cũng chẳng ra gì, vẫn còn kém anh, đương nhiên, lại càng không bằng tôi."
Sau khi Cố Khải Ca rời đi, Tề Minh cũng rời đi nhưng không đi theo hắn, mà bước đến bàn của người kia và ngồi xuống.
Vừa mới ngồi xuống, anh ta đã nghe thấy đối phương than phiền.
Nghe vậy, Tề Minh chỉ khẽ cười, không lên tiếng cũng chẳng vạch trần sự mâu thuẫn trong lời nói của Diệp Hàm Nhất.
"Anh trai tôi đúng là... Chẳng qua chỉ là mời Cố Khải Ca một bữa cơm thôi mà, có cần phải cẩn thận như vậy không? Còn không cho hắn biết nữa chứ! Nếu là tôi, tôi ước gì đối phương biết, đó chẳng phải là một vinh hạnh lớn sao!"
Nói xong, cậu ta nhướng mày, vẻ mặt kiêu ngạo nhìn Tề Minh: "Đúng không?"
"Đúng vậy." Tề Minh mỉm cười dịu dàng đáp.
Từ trước đến nay Diệp Hàm Nhất vẫn luôn như vậy—nếu đã bỏ ra công sức vì ai đó, thì ước gì người đó sẽ biết, và không nên che giấu. Một người như thế, kiêu ngạo mà tự tin, lại cũng có chút bướng bỉnh đáng yêu.
"Trưa nay tôi định đến nhà nhị thúc ăn cơm ké."
Mà mục đích, đương nhiên là để gặp Diệp Hy Nhiên.
Ngây ngốc trốn ở đây quan sát người mà đáng lẽ nên gọi là "anh rể" suốt hơn nửa buổi sáng, đúng là có chút đói bụng. Dù cảm thấy không quá đáng giá, nhưng ít nhất cũng coi như có được chút hiểu biết về người "anh rể" này.
Cố Khải Ca đúng là may mắn thật, có thể được anh họ của cậu ta một người thanh tâm quả dục như vậy để mắt tới.