Tề Minh chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra Diệp Hàm Nhất đã hiểu lầm, giờ thì anh ta lại chắc chắn hơn —Diệp Hàm Nhất thực sự không hề biết chuyện đó.
"Em không biết mối quan hệ giữa Diệp Hy Nhiên và Cố Khải Ca sao?"
"Hả? Quan hệ gì? Anh trai của tôi và Cố Khải Ca còn có quan hệ gì?" Diệp Hàm Nhất vẫn lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, trong mắt còn ánh lên chút háo hức hóng chuyện.
"Hẳn là em nên gọi anh ta là "Anh rễ", mà gọi "Chị dâu" thì cũng đúng."
"Anh rễ? Chị dâu?" Diệp Hàm Nhất lẩm nhẩm lặp đi lặp lại lời nói của Tề Minh. Đột nhiên, cậu ta trợn tròn hai mắt, cuối cùng cũng hiểu ra ý nghĩa của hai cách xưng hô đó: "Anh nói là..."
Những lời còn lại không cần phải nói ra hết, vì chỉ cần nhìn vẻ mặt của Tề Minh, Diệp Hàm Nhất cũng đủ hiểu được một sự thật đầy chấn động này.
"Anh của tôi... Anh của tôi, anh ta... Sao có thể kết hôn được chứ!"
Tiếng gào thét đầy phẫn nộ làm bầy chim nhỏ nghỉ ngơi ngoài cửa sổ bay tán loạn.
"Anh nói xem! Có phải Cố Khải Ca, tên súc sinh đó, đã cưỡng ép anh của tôi không? Nhất định là như vậy rồi! Ông đây phải chém anh ta!"
Hiển nhiên là bị đả kích quá lớn, không chờ Tề Minh kịp phản ứng Diệp Hàm Nhất đã nhảy xuống giường, mặc quần áo, dáng vẻ đó quả thực chẳng khác nào sắp lao đi liều mạng với người ta.
Đã trải qua nhiều năm như vậy, cậu ta vẫn hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này, dù nó vốn chẳng phải là bí mật, không phải vì cậu ta không quan tâm đến Diệp Hy Nhiên cưới ai hay ai cưới Diệp Hy Nhiên, điều đó chẳng khác nào làm bẩn anh họ của cậu ta!
Mặt khác, cũng vì mấy năm nay Diệp Hy Nhiên rất ít khi về nhà, nên cậu ta và y cũng không có nhiều cơ hội để gặp nhau, người trong nhà mỗi khi nhắc đến Diệp Hy Nhiên đều không khỏi thở dài. Trong hoàn cảnh như vậy, chẳng ai nói cho Diệp Hàm Nhất biết một chuyện quan trọng thế này, cũng không ai nghĩ đến, Diệp Hàm Nhất cũng là một thành viên của Diệp gia, lại hoàn toàn không hề hay biết chuyện này.
Trước giờ, ngay cả Tề Minh cũng không nghĩ đến là Diệp Hàm Nhất lại hoàn toàn không biết chuyện này.
***
Cố Khải Ca bị cuộc gọi của Tề Minh làm cho thức giấc. Tuy nhiên, Tề Minh không nói gì nhiều, chỉ nói với hắn là sáng nay đến công ty.
Mặc dù đang trong kỳ nghỉ, Cố Khải Ca cũng không có ý định từ chối.
Đối với vị chủ tịch hội đồng quản trị này, ấn tượng của Cố Khải Ca với anh ta cũng không tệ. Năm đó, nếu không nhờ anh ta xử lý thỏa đáng vụ bê bối kia, e rằng đã không có Cố Khải Ca của ngày hôm nay.
Chỉ là, Cố Khải Ca chưa bao giờ biết, đằng sau tất cả, Diệp Hy Nhiên đã phải đánh đổi không ít.
Chuyện Diệp Hy Nhiên bỏ trốn vốn không nằm ngoài dự đoán, đây cũng không phải là lần đầu tiên xảy ra tình huống như vậy. Chỉ là so với những lần trước đều vô nghĩa, thì lần này dường như có điều gì đó khác biệt.
Hắn có chút hối hận vì đã không kịp tỉnh lại, để nhìn rõ vẻ mặt của Diệp Hy Nhiên vào khoảnh khắc ấy.
Thu dọn xong xuống lầu, lần này ngay cả bữa sáng cũng quên chuẩn bị. Xem ra, ra, lần này Diệp Hy Nhiên bỏ trốn thực sự chật vật hơn lần trước nhiều.
“Công ty thông báo tôi sắp phải sang Mỹ, không nằm ngoài dự đoán, chuyện này chắc chắn là do Diệp Hy Nhiên giở trò!”
Trong quán trà tao nhã, tiếng đàn tranh du dương vang vọng, hương trà nhẹ nhàng lan tỏa, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng và trầm lắng.
Tách trà trên tay phản chiếu ánh sáng, gần như che khuất cả khuôn mặt, mái tóc xoăn màu hạt dẻ buông xuống sau lưng, thanh thoát và quyến rũ. Biểu cảm của người phụ nữ bị lớp kính trà che khuất, thấy không rõ lắm, nhưng dù giọng nói có bình tĩnh đến đâu, cũng không thể giấu đi sự hận thù ẩn sâu trong đó.
Nếu Diệp Hy Nhiên mà có ở đây, tất nhiên là chỉ cần liếc mắt một cái thì chắc chắn sẽ nhận ra ngay, người phụ nữ này, chính là tình địch lớn nhất đời y, Thẩm Mạn Thư.