Mẹ Diệp nghe tin Diệp Hy Nhiên đã trở về, lập tức muốn rời giường để chuẩn bị đồ ăn cho y.
Nhưng dưới sự từ chối của Diệp Hy Nhiên và lời khuyên bảo của cha Diệp, bà mới miễn cưỡng nằm lại trên giường, nhưng vẫn không cam lòng.
Thế nhưng, chưa đầy hai phút sau, bà đã không thể tiếp tục nằm yên. Hy Nhiên chỉ nói rằng bây giờ không muốn ăn, nhưng cứ nấu sẵn, đợi y tỉnh dậy là có thể ăn ngay.
Mấy năm nay, số lần Diệp Hy Nhiên trở về Diệp gia có thể đếm trên đầu ngón tay. Hiếm khi có cơ hội thể hiện sự quan tâm, mẹ Diệp làm sao có thể ngồi yên.
Cha Diệp biết rõ không thể ngăn cản bà, chỉ có thể dậy theo, sau đó bị mẹ Diệp kéo ra chợ sáng, tự tay chọn lựa những món ăn mà Diệp Hy Nhiên thích.
Dù mỗi ngày đều có người mang rau quả tươi mới đến, nhưng tự mình lựa chọn vẫn khiến bà cảm thấy yên tâm hơn.
Về chuyện này, Diệp Hy Nhiên hoàn toàn không hay biết.
Mặc dù nhiều năm qua y gần như không về Diệp gia ở lại, nhưng căn phòng của y vẫn luôn được giữ nguyên, không ai động chạm đến. Ngay cả việc dọn dẹp cũng do chính tay mẹ Diệp làm.
Tắm nước nóng, rửa trôi mọi mệt mỏi trên người, dòng nước ấm áp dường như cũng có thể cuốn đi cảm giác nhức mỏi còn sót lại.
Nhớ đến việc mình còn chưa kịp làm bữa sáng cho Cố Khải Ca mà đã rời đi, Diệp Hy Nhiên không khỏi nhíu mày.
Dù là trốn tránh hay lùi bước, lúc này đây, y không dám quay về.
Y không muốn đối diện với ánh mắt lạnh băng và chán ghét của Cố Khải Ca.
Diệp Hy Nhiên do dự một lúc, quyết định gọi điện cho Diệp Hàm Nhất.
Lúc này, Diệp Hàm Nhất vẫn còn chìm trong giấc mộng đẹp. Tiếng chuông điện thoại vang lên bị cậu ta vô thức coi như âm thanh nền ồn ào, hoàn toàn không để ý. Ngược lại, người bị đánh thức lại là Tề Minh.
Anh ta thuận tay cầm lấy điện thoại, vốn định trực tiếp tắt máy, ai mà chẳng thấy khó chịu khi bị đánh thức giữa giấc ngủ ngon?
Thế nhưng, khi nhìn thấy trên màn hình hiển thị ảnh đại diện của người gọi đến, một bức ảnh rõ ràng là chụp lén nhưng lại bị dùng làm hình đại diện, Tề Minh lập tức thay đổi ý định. Anh ta không chút do dự, đánh thức Diệp Hàm Nhất.
Diệp Hàm Nhất còn đang mơ màng, trong lòng có chút bực bội vì bị quấy rầy. Nhưng khi vừa nghe thấy ba chữ "Diệp Hy Nhiên" từ miệng Tề Minh, cậu ta lập tức tỉnh táo hẳn.
Trong nháy mắt bật dậy khỏi giường, giật lấy điện thoại, ho khan hai tiếng để ổn định giọng nói, sau đó mới nhấn nút nghe máy.
Sau khi nghe xong nội dung cuộc gọi của Diệp Hy Nhiên, Diệp Hàm Nhất vẫn cảm thấy mơ hồ, như thể bị phủ trong một tầng sương mù dày đặc.
Cậu ta cúp điện thoại, vẫn chưa hoàn toàn hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tiếp đó cậu ta quay sang nhìn Tề Minh với vẻ mặt khó hiểu, hỏi:
“Từ khi nào mà anh họ lại quan tâm đến nghệ sĩ của công ty chúng ta vậy?”
“Lần này là ai?” Tề Minh bình tĩnh hơn nhiều so với Diệp Hàm Nhất.
“Cố Khải Ca.”
Cậu ta hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của Tề Minh thoáng trở nên kỳ lạ khi nghe thấy cái tên này. Lúc này, cậu ta vẫn còn đang suy nghĩ về dụng ý của Diệp Hy Nhiên.
Chẳng lẽ, anh họ của cậu ta muốn lôi kéo người của người khác? Chưa từng nghe nói Diệp thị có ý định tiến vào giới giải trí mà! Nhưng nếu thật sự là vậy, đến lúc đó cậu ta nên giúp anh của mình, hay là giúp anh họ của cậu ta đây?