Chương 50

Diệp Hy Nhiên đã quên mất bản thân làm thế nào mà ngồi xuống đối diện với Cố Khải Ca. Chỉ nhớ rõ rằng, sau khi Cố Khải Ca nói câu kia, trái tim y dưới sự kích động bắt đầu tạo phản, không ngừng kêu gào, còn đầu óc thì tràn ngập hưng phấn.

Có lẽ là trong tiềm thức không muốn từ chối bất kỳ lời nào của Cố Khải Ca, cũng có lẽ là bản năng thúc giục y đến gần đối phương. Đến khi ý thức khôi phục lại, y đã ngồi ở đây từ lúc nào.

Hai tay Diệp Hy Nhiên nâng chén, canh vẫn còn nóng. Độ ấm cực cao xuyên qua lớp sứ truyền tới lòng bàn tay, có chút bỏng rát, nhưng y lại không nỡ buông ra.

Nhiệt độ trong lòng so với lòng bàn tay còn cao hơn. Nhịp tim dần dần hạ xuống, nhưng vẫn nhanh hơn bình thường rất nhiều. Thậm chí Diệp Hy Nhiên có thể nghe rõ tiếng tim mình đập— thịch thịch thịch.

Trên gương mặt tái nhợt, nụ cười có chút ngây ngốc, ánh mắt dồn hết lên người đối diện.

Cố Khải Ca như thể không chú ý đến ánh nhìn chăm chú của Diệp Hy Nhiên, chỉ chuyên tâm ăn, động tác thong thả, ưu nhã đến mức khó diễn tả thành lời.

Ăn được một lát, Cố Khải Ca đột nhiên dừng lại, cau mày nhìn chằm chằm Diệp Hy Nhiên—người vẫn luôn không có hành động gì, chỉ ngồi đó nhìn hắn, không nói một lời, cứ thế lặng lẽ quan sát.

Diệp Hy Nhiên cảm nhận được hắn không vui, lúc này mới thu liễm lại, không còn quang minh chính đại nhìn chằm chằm hắn nữa, cuối cùng cũng bắt đầu động đũa.

Món rau xanh vô cùng bình thường, nhưng lần này, Diệp Hy Nhiên lại ăn ra vị ngọt nhàn nhạt, hương vị rất ngon, khiến y không nhịn được mà ăn thêm một chút.

Chỉ là, mỗi lần gắp đồ ăn, Diệp Hy Nhiên đều sẽ lặp lại động tác này—quang minh chính đại mà nhìn chằm chằm Cố Khải Ca, như thể nhìn thế nào cũng không đủ.

Có điều, mỗi lần y cũng chỉ nhìn khoảng hai giây rồi liền nhìn sang nơi khác, không muốn khiến Cố Khải Ca nhận ra ánh mắt chăm chú của mình mà khó chịu.

Nhưng Cố Khải Ca không phải kẻ mù. Một ánh nhìn nóng bỏng như vậy, lại ở khoảng cách gần như thế, dù không đối diện, dù chỉ thoáng qua, hắn cũng không thể hoàn toàn không cảm nhận được.

Chỉ là, lần này, hắn lại làm bộ như không thấy.

Là thật sự phớt lờ ánh mắt ấy, hay vì lý do nào khác, chỉ có Cố Khải Ca biết.

Vẫn thường xuyên ăn cơm cùng nhau, Diệp Hy Nhiên và Cố Khải Ca đều có thói quen ăn rất chậm. Nhưng lần này, một bữa cơm đơn giản lại kéo dài đến một giờ. Không có bất kỳ giao lưu nào, vậy mà lại là bữa ăn hạnh phúc nhất của Diệp Hy Nhiên.

Mãi đến khi quét sạch cả mâm, Diệp Hy Nhiên mới muộn màng nhận ra—hình như mình ăn hơi no rồi.

Bữa cơm này, thật sự rất mỹ vị. Nếu thời gian có thể kéo dài thêm một chút nữa, thì tốt biết bao.

Nhưng chung quy, đó chỉ là một ước vọng xa vời.

Diệp Hy Nhiên, làm người phải biết đủ, không thể quá tham lam.

Y nhìn theo bóng dáng Cố Khải Ca lên lầu, không cần soi gương, Diệp Hy Nhiên cũng biết miệng mình nhất định đang nhếch cao. Chỉ là, dù môi cong lên, trái tim vẫn vương chút tiếc nuối không sao xua tan.

Y đột nhiên rất muốn hỏi một câu: Khải Ca, ngày mai có thể cùng tôi trở về không, nhưng rồi y lại nghĩ—chắc là không thể nào đâu.

Diệp Hy Nhiên thu dọn chén đũa, nhìn chiếc mâm trống rỗng không còn sót lại chút thức ăn nào, Diệp Hy Nhiên muộn màng nhận ra—hình như phần lớn đồ ăn khi nãy đều vào bụng mình rồi?

Chờ lát nữa mang một ly sữa bò lên cho Khải Ca vậy?

Ngày mai phải trở về, buổi tối chưa chắc có thể quay lại. Hai ngày nay Khải Ca cũng không có lịch trình gì, hẳn là có thể… Thứ kia?