Chương 10

Vừa thanh toán xong, cô nhận được cuộc gọi từ Thẩm Phong Nhã.

“Thư Thư, con vẫn chưa về nhà à? Ba con nói nếu con còn không chịu về, ổng sẽ khóa thẻ tín dụng của mẹ đấy! Mẹ đang ở Pháp mà! Con nói xem, cái ông già đó đang tính cái trò gì vậy hả?”

Thẩm Luyến Thư đảo mắt: “Thẩm nữ sĩ, sao đến giờ vẫn chưa quen cái kiểu diễn kịch của ông già nhà mình vậy?”

Thẩm Phong Nhã: “Chậc, nhìn điệu bộ ổng như thể chê mẹ già rồi, chắc tính kiếm đứa trẻ hơn. Con chuyển lời dùm mẹ đi, nói mẹ không về nữa, chia tay cho rồi.”

“Màu mè. Tự mình đi nói đi.” Thẩm Luyến Thư dập máy.

Mẹ cô - Thẩm Phong Nhã - từng là một minh tinh nổi đình nổi đám thập niên 90. Xuất thân chẳng khá khẩm gì, nhưng sự nghiệp thì lên như diều gặp gió, nổi danh khắp nơi. Ngày xưa từng có cả lô thiếu gia theo đuổi, đổ tiền tỷ vào. Đám cưới thế kỷ với cha cô từng gây chấn động một thời.

Nhưng đến lúc đỉnh cao sự nghiệp, bà lại bất ngờ mang thai. Sinh con ra liền giao cho bảo mẫu, bản thân tiếp tục đi đóng phim. Ký ức thơ ấu của Thẩm Luyến Thư không có cha mẹ, chỉ có một bà bảo mẫu độc mồm độc miệng, suốt ngày đánh mắng cô.

Điện thoại đổ chuông. Là số lạ.

Thẩm Luyến Thư bắt máy: “Dây dưa hoài không chịu dứt hả?”

“Tức cái gì?” Giọng của Vạn Thành.

Cô ngẩn ra, lập tức đổi giọng ngọt như đường: “Vạn tiên sinh à~ Sao anh biết số em?”

“Em để lại trong hợp đồng.” Vạn Thành nghe thấy đầu dây bên cô ồn ào: “Không ở nhà?”

Thẩm Luyến Thư lười biếng trả lời: “Không có đâu~”

Vạn Thành phớt lờ vẻ giả nai của cô: “Ở đâu?”

Thẩm Luyến Thư lảng sang chuyện khác, sợ anh phát hiện chuyện mình đang mua quần áo để thế vào cái áo của anh bị cô làm rách: “Nhớ em à~?”

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng hừ lạnh. Cô tưởng tượng ra vẻ mặt mỉa mai của anh, lạnh như băng.

Cô không thèm diễn nữa: “Có chuyện thì nói, không thì cúp.”

Vạn Thành thản nhiên: “Tối nay đến nhà tôi ăn cơm.”

Gì đây? Chức danh bạn gái chính thức bắt đầu làm nhiệm vụ?

Thẩm Luyến Thư tỏ ra vô cùng phấn khích: “Em phải đi làm tóc, chọn váy, nhớ thanh toán hộ em nha.”

“Không cần lộng lẫy. Chỉ là bữa cơm gia đình bình thường.”

“Keo kiệt vậy?” Cô vịn lan can thang máy xuống tầng, thở dài: “Quả nhiên không phải bạn gái thật, đãi ngộ khác hẳn. Thôi, em tự bỏ tiền túi, ra vỉa hè kiếm vài món cho đủ hình thức.”

“Em nghĩ tôi nuôi không nổi em?”

Thẩm Luyến Thư khẽ nhếch môi cười: “Ngại quá, sợ xài tiền người ta nhiều rồi mắc nợ tình cảm á~”

Vạn Thành bắt đầu mất kiên nhẫn: “Gửi định vị.”

Chưa đầy nửa tiếng sau, Vạn Thành đã xuất hiện dưới tầng trung tâm thương mại. Thẩm Luyến Thư kéo tay anh, ngọt ngào nói: “Chọn xong hết rồi, Vạn tiên sinh đi thanh toán giùm nha~”

Vạn Thành lùi ra, giữ khoảng cách an toàn với cô. Giữa trời nắng nóng, cô như một cục điều hòa mini miễn phí kế bên anh.

Phía sau anh còn có hai vệ sĩ, khí thế đúng chuẩn ông trùm. Rõ ràng, họ không đến để bảo vệ, mà là… để xách đồ.

Thẩm Luyến Thư không dây dưa, lấy điện thoại ra chụp selfie.

Vết xước dưới xương quai xanh đã kéo dài, cánh hoa hồng không còn hoàn hảo nữa, nhưng dấu răng mờ mờ kia lại khiến nó có một nét đẹp… kỳ quặc.

Vạn Thành liếc vết cắn trên cổ cô: “Cất điện thoại.”

Anh ta còn thấy tiếc à?

Thẩm Luyến Thư chửi thầm: Biếи ŧɦái.

Cô quay camera lại chĩa vào anh: “Hôm nay chắc không cắn em nữa chứ?”

Cô cười rạng rỡ, giả nai đến mức muốn bị bóp cổ. Vạn Thành nhìn cái cổ mảnh như sợi chỉ của cô, ánh mắt tối đi. Cô sao lại dám kênh kiệu như thế?

“Sẽ.”

Nói xong, anh đi thẳng về phía cửa hàng kế bên. Thẩm Luyến Thư lập tức hiểu ra: “Hôm nay là diễn cảnh hôn sao? Vậy để em đổi son môi nhẹ hơn, anh thích mùi nào?”

Cô háo hức chuẩn bị, còn chưa kịp nghe phản ứng từ anh đã lôi từ túi ra giấy thấm môi.

Bất ngờ, Vạn Thành kéo cô vào lòng. Cô quá gầy, nằm gọn trong tay anh như một đống xương nhỏ.

“Ai da?”

Anh nắm cằm cô, không nói không rằng cúi xuống hôn.