Chương 19.1: Giả vờ tiêu sái quả nhiên không bằng thật sự vô tình

Trước khi Tiêu Đình lên tiếng, đã có một người bước ra trước - chính là kẻ trúng độc được Ngu Hòa cứu giúp.

Hắn ta hổ thẹn đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt Ngu Hòa, cúi đầu thật thấp, khom mình thi lễ với nàng: "Xin lỗi, là ta đã võ đoán phụ lòng tốt của ngươi, còn khiến mọi người hiểu lầm ngươi, ta thật sự biết sai rồi."

Sau khi hắn nói xong, những người khác cũng lần lượt lên tiếng, nhẹ nhàng nói vài câu xin lỗi với Ngu Hòa. Rồi Tiêu Đình mới ủ rũ tiến đến trước mặt nàng, giọng cứng nhắc: "Là ta đã đánh giá sai về Ngu cô nương, lỗ mãng trong lời nói, mong cô đừng giống ta so đo."

Ngu Hòa vốn định lau nước mắt, vừa giơ tay đã thấy tay áo đầy máu và bùn, đành thả xuống. Một đệ tử Hoa Nguyệt Tông thấy vậy, móc ra chiếc khăn sạch đưa cho nàng.

"Cảm ơn ngươi."

Nàng lau nước mắt và vết máu trên mặt, không nói tha thứ nhưng cũng không có ý định truy cứu. Rốt cuộc trong giây phút nguy nan nhất vừa rồi, vẫn có đệ tử Kiếm Tông ra tay cứu nàng, không ai nghĩ đến việc nộp nàng để cứu mạng, kể cả Tiêu Đình.

Có lẽ nàng và Tiêu Đình thật sự bát tự không hợp, mỗi lần gặp nhau đều chẳng có chuyện tốt.

Sau khi xin lỗi, việc thu chôn thi thể đồng bạn cũng gần xong. Có người nhìn Tử Phi đang hôn mê dưới đất, do dự nói: "Nàng ta gϊếŧ nhiều người của chúng ta như vậy, thật sự định thả nàng ta sao?"

"Nàng ta còn có chỗ dùng." Tạ Hành Chi biết có người khó nguôi hận, rốt cuộc làm những việc đúng đắn thường càng thêm khó khăn.

Nghe câu trả lời, những người còn lại cũng không dám nói gì thêm. Bọn họ có thể hành động theo cảm tính, Tạ Hành Chi thì không, hắn luôn cân nhắc lợi hại trước khi đưa ra phương án tối ưu.

Sư Thanh Linh lên tiếng an ủi: "Trấn nguyên đinh đã khóa linh mạch của nàng ta, cưỡng chế rút ra không chỉ đau đớn vô cùng mà còn tổn thương tới công thể khiến tu vi tổn hại, ngày sau vẫn có cơ hội báo thù cho đồng môn đã khuất."

"Phải rồi, chỉ có thể vậy thôi."

Mọi việc dần dần ổn định, Ngu Hòa được đệ tử Hoa Nguyệt Đạo Tông bên cạnh đỡ dậy, nàng nói lời cảm tạ, còn thì thầm: "Khăn của ngươi thơm quá."

Đối phương mỉm cười đáp: "Ta còn cả đống, về cho ngươi thêm mấy chiếc, đừng buồn nữa."

Nàng gật đầu, khóe mắt thoáng thấy Tạ Hành Chi bế Sư Thanh Linh lên, liền cúi thấp mặt xuống, làm như không thấy gì.

Trong thành có một phu nhân nhà giàu đang mang thai, đang chờ họ bắt được con ma vật quấy phá này, nên đã chuẩn bị sẵn phòng để tiếp đãi họ.

Có lẽ vì đã hiểu lầm khiến Ngu Hòa chịu oan ức, nên cả những người bình thường không hay giao tiếp cũng đối xử tốt hơn với nàng. Biết Ngu Hòa bị thương trong người liền tặng thuốc, còn thêm cả điểm tâm như để tạ lỗi.

Có lẽ nhờ mệnh kiếm hộ thể, vết thương ở bụng Ngu Hòa lành rất nhanh, nhưng cơn đau vẫn còn dai dẳng, khiến nàng ban đêm phải dậy tìm đan dược uống mới miễn cưỡng ngủ được.

Nàng uống thuốc rồi ngủ một giấc dài, khi tỉnh dậy mới biết đã tìm về được một nửa số trẻ sơ sinh bị mất tích, những đứa bị bắt sớm nhất đã chết, chỉ còn lại thi cốt.

Những người bị thương nặng ngồi quây quần trong sân trò chuyện, chờ vài người khác giải quyết xong việc vặt sẽ khởi hành về Tê Vân tiên phủ. Thấy Ngu Hòa đến, họ vội nhường chỗ, tò mò nhìn nàng chằm chằm, hiển nhiên muốn tìm hiểu nàng quen biết Tạ Hành Chi thế nào.

Tạ Hành Chi tính tình cao ngạo, hiếm khi giao tiếp với người khác, không ai dám mạo muội hỏi chuyện riêng của hắn, nhưng Ngu Hòa thì khác.

Ngu Hòa sớm biết sẽ có người hỏi, trong những lúc khó ngủ đã nghĩ sẵn câu chuyện để đối phó. Nàng kể rằng lâu lắm trước đây Tạ Hành Chi bị thương, nàng và người nhà đã nhặt được và cứu hắn. Tạ Hành Chi không có gì báo đáp nên để lại một quả huyết độ mẫu cho nàng, đồng thời dặn nàng không được tiết lộ thân phận của hắn.

Ngu Hòa đủ hiểu Tạ Hành Chi, câu chuyện nàng bịa cũng rất phù hợp với cách hành xử của hắn. Vụ hiểu lầm về huyết độ mẫu khiến tâm trạng nàng không tốt, sau khi thỏa mãn lòng hiếu kỳ họ cũng không hỏi han gì thêm, mà chuyển sang bàn về chuyện Ô Sơn ma mẫu.

Con ma vật trộm bắt trẻ sơ sinh trong thành là con trai do ma mẫu Ngọc Linh Lang nuôi dưỡng, vì thế Tử Phi mới gọi hắn là đệ đệ.

Ngọc Linh Lang tuy gọi là Ma tộc nhưng thực chất vốn là người, chỉ là nhiều đời tu luyện ma công tà pháp nên chẳng khác gì Ma tộc thực thụ. Bà ta và tổ tiên tu luyện công thể có một đặc điểm là tu vi có thể truyền từ đời này sang đời khác, càng gần huyết mạch càng tốt, do đó họ thường kết hôn với người thân trong tộc. Nhưng chỉ con gái mới có thể thực sự kế thừa, bởi nam giới trong tộc họ sinh ra đều có một đặc điểm: tư chất trời sinh thích hợp tu luyện, dễ dàng hấp thu và tích trữ linh khí trong cơ thể, nhưng lại khó dùng nguồn linh khí mênh mông đó để tu luyện công pháp, giống như thần thú Tì Hưu chỉ vào không ra. Tuy là phế tài trong tu luyện, nhưng lại là bảo ngọc cho lò luyện đan.

Ngọc Linh Lang làm người âm độc, sinh con xong tu vi không giảm mà còn tăng, đó là nhờ phương thức biến nam tử cùng tộc thành lò đỉnh, kể cả chính con trai của bà ta. Nuôi con như nuôi heo chó, con ma vật ba đầu kia là sản phẩm thí nghiệm bà ta tạo ra để có đan nguyên tốt hơn, mỗi cái đầu đều là con trai của bà.