Ngu Hòa vì thân mang thương tích nên cố gắng tránh vòng chiến, nhưng pháp trận đã bị xé nát, ma khí dữ dội như mưa kiếm tán loạn, lan đến cả bên người nàng.
Thấy lại một đòn mãnh liệt sắp rơi xuống người nàng, may được kiếm khí chém đứt, một đệ tử Kiếm Tông vội hô: "Mau chạy đi!"
Nữ tử tay cầm uyên ương song việt xông về phía Tiêu Đình, vũ khí chạm nhau trong chớp mắt phát ra tiếng kiếm kêu chói tai, đồng thời linh khí chấn động lan ra, mọi người ở đây đều vội ngăn cản. Dù là Tiêu Đình cũng không chống nổi áp lực cực lớn này, qua vài chiêu dần dần đuối sức, khóe miệng rỉ máu tươi.
Nàng cười khẩy, giọng trào phúng: "So với sư huynh ngươi, ngươi còn kém xa lắm."
"Là trấn nguyên đinh!" Pháp trận bị phá, ma vật không còn sát khí, lúc này mới có người nhận ra nguyên linh của hắn đã bị khóa.
Nữ tử thu hồi uyên ương việt, cười nói: "Ai có thể thu hồi trấn nguyên đinh này, hôm nay ta sẽ tha cho một con đường sống, thế nào?"
Nàng ta đợi một lúc không ai đáp lời, chỉ nhận được một câu "Yêu nghiệt xem chiêu!"
Lập tức hai bên lại quấn lấy nhau giao đấu, song việt va chạm vang dội át cả tiếng đàn, một đạo lửa ma bốc cao, thiêu rụi cây đàn của Hoa Nguyệt đạo tông. Chiêu chiêu ép sát, đệ tử Tâm Tông dùng thuật pháp liệt trận đứng mũi chịu sào, tử trận tại chỗ.
"Hoặc là các ngươi nói cho ta biết ai là người Hối Quá Phong, chỉ cần lấy ra trấn nguyên đinh ta sẽ thả các ngươi đi, bằng không, hôm nay đừng ai mong sống sót rời khỏi đây."
Trong rừng máu tanh nồng nặc, thi thể rách nát của mấy đồng bạn nằm rải rác xung quanh, ngay cả Tiêu Đình thực lực mạnh nhất cũng bị thương dưới đòn tấn công liên tiếp. Nếu viện binh không đến kịp, họ thật sự sẽ bỏ mạng nơi này.
Ngu Hòa nắm chặt tay áo, cắn môi không rên một tiếng, vết thương ở bụng nàng lại bị xé rách, máu thấm ướt đỏ cả quần áo.
Nếu bây giờ đẩy nàng ra, những người còn lại sẽ được cứu...
Nàng chợt thấy sợ hãi, tay không ngừng run rẩy. Tuy nàng không muốn chết, nhưng...
"Còn chưa đến lượt nghiệt chủng Ma tộc như ngươi càn rỡ!" Tiêu Đình xóa vết máu nơi khóe miệng, lại một lần nữa cầm kiếm xông lên.
"Ban cho ngươi một đường sống ngươi lại muốn tự tìm đường chết, thật tưởng tên hèn trấn nguyên đinh này có thể làm khó được ta sao?" Nữ tử dẫn một người đối chiến, hai người còn lại thì ở phía sau cố gắng bức ra trấn nguyên đinh, ma vật phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, mơ hồ gọi "Tỷ tỷ".
Tiêu Đình và đám người phụ trách cản đường, mấy đệ tử tu vi kém hơn dẫn Ngu Hòa và những người khác định chạy, lại bị lửa ma chặn mất đường đi.
Khi đang giằng co, tiếng kêu của ma vật càng thêm thê thảm, rồi bỗng im bặt, yếu ớt quỳ rạp xuống đất không nhúc nhích.
Nữ tử vài chiêu đánh cho Tiêu Đình nôn máu không ngừng, sau đó khẽ điểm ngón tay, ba cây trấn nguyên đinh dính máu lơ lửng giữa không trung. "Đệ đệ ngoan, đứng dậy đi, nhìn cho rõ ai cắm những cây đinh này vào óc ngươi, để hắn nếm thử mùi vị này."
Ma vật thở hổn hển, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Ngu Hòa sắc mặt tái nhợt, ánh mắt chạm nhau với đôi mắt hoảng loạn của nàng.
Tiêu Đình cánh tay bị xé mất một mảng lớn, loáng thoáng thấy được xương trắng, nằm dưới đất không còn sức đánh trả. Y ngoảnh lại, ném cho Ngu Hòa một cái nhìn ý bảo tự lo lấy thân.
Ma vật điên cuồng bò dậy, ba bàn tay còn lại run rẩy, mấy đốt xương từ trong thịt mọc ra, rồi như những con rắn linh hoạt nhanh chóng phóng ra, quật bay cả hai vị tiền bối đang đứng trước mặt Ngu Hòa.
Nàng không thể nào tránh né, bị túm cổ nhấc bổng lên như con diều, rồi đập xuống đất một tiếng trầm đυ.c, đau đến thở không nổi, một cây trấn nguyên đinh nhắm thẳng đầu nàng phóng xuống.
Trong khoảnh khắc sinh tử, chỉ nghe một tiếng kiếm ngâm, linh khí mênh mông cuồn cuộn ép cho cỏ cây bốn phía đổ rạp, một đạo kiếm khí từ trên trời giáng xuống đóng thẳng vào đỉnh đầu ma vật. Đau đớn kịch liệt khiến hắn phát ra tiếng thét chói tai, những xương liên cuồng bạo cũng vỡ vụn từng tấc.
Sắc mặt nữ tử đại biến, vội tránh né, nhưng trên không lại hiện ra bóng kiếm dữ dội, kiếm khí xé toạc mây mù, che kín bầu trời, đem phạm vi năm dặm thu vào kiếm trận, kiếm ý che trời lấp đất ập đến mãnh liệt, trong chớp mắt đã không còn đường tránh!
Nàng ta nghiến răng ken két: "Tạ Hành Chi..."
Ngu Hòa nằm dưới đất ho khan vài tiếng, nheo mắt nhìn lên trời, trong màn kiếm quang đan xen hỗn loạn, nàng thấy được một bóng dáng quen thuộc nhất.