Chương 16.1: Không phải nàng rất sợ đau sao?

Bóng đen dừng lại trước giường một lát, không có động tĩnh gì, chốc lát sau biến mất qua cửa sổ.

"Gã không chạm vào đứa trẻ." Sư Thanh Linh thấp giọng nói, không đợi Ngu Hòa phản ứng đã bò dậy đuổi theo.

Ngu Hòa vội đuổi kịp nàng, cuống quít nói: "Phải thông báo những người khác đã."

"Ma vật này biết có mưu kế, đã nhiều ngày không dám ra tay, manh mối chắc chắn sẽ đứt, những đứa trẻ trong tay gã không thể chờ lâu được." Sư Thanh Linh nói xong liền triệu hồi Tương Tư kiếm. "Đừng sợ, chỉ là một tiểu ma vật, ta còn đối phó được."

Sư Thanh Linh dẫn Ngu Hòa đuổi theo, nàng ta muốn tìm ra hang ổ ma vật rồi dẫn dụ nó ra. Ngu Hòa ở lại dùng trận pháp trên bùa của Hạc Đạo Vọng để bảo vệ những trẻ sơ sinh, tránh ma vật nổi giận tàn sát chúng. Khi đó các sư huynh đệ nhận được truyền âm cũng có thể chạy đến chi viện.

Dù trong thời gian ngắn Sư Thanh Linh đã nghĩ kỹ cách đối phó, Ngu Hòa vẫn cảm thấy không đáng tin cậy, thành thực nói: "Ta thật sự không đáng tin."

Sư Thanh Linh hoàn toàn không nghe lời nàng, bất giác họ đã rời khỏi thành trấn, vào một khu rừng rậm.

Càng đi sâu vào, lòng Ngu Hòa càng hoang mang. Ma vật cứ đi mãi đến ven vách núi, mất đi cây rừng che chắn, dưới ánh trăng, Ngu Hòa cuối cùng thấy rõ toàn bộ hình dạng gã.

Gã hoàn toàn không giống người, thân có ba đầu, năm cánh tay, mỗi cái đầu và tay đều có kích cỡ khác nhau, thoạt nhìn như nhiều chi thể người bị ghép lại tùy tiện, làn da màu than chì dưới ánh trăng càng giống tử thi đã chết từ lâu.

"Đây là cái gì vậy?" Sư Thanh Linh cũng không nhịn được thì thầm.

Ma tu như Lâu Sơ Vũ là những tu sĩ Ma tộc có hình người, bẩm sinh hiếu chiến, hung bạo dễ gϊếŧ người, phương thức tu hành cũng cực đoan tàn bạo. Còn ma vật là những sinh vật linh trí chưa mở như dã thú, hình dạng quái dị và rất hiếu sát, dù trong Ma tộc cũng là tồn tại cấp thấp, sẽ gϊếŧ hết mọi sinh linh ngoài Ma tộc.

Ma vật trước mắt không giống ma tu thông thường, chỉ bắt trẻ sơ sinh mà không gϊếŧ cha mẹ, thậm chí còn phân biệt được trẻ thật giả do ảo thuật tạo ra. Hoặc là có người thao túng, hoặc là gã thật sự có thẩm mỹ dị thường, ghép tay chân đầu người lên thân mình.

Ngu Hòa chỉ là tu sĩ sơ giai, chưa từng đối mặt nhiệm vụ khó như vậy, không thể bình tĩnh vững vàng như Sư Thanh Linh, lòng bất an càng lúc càng nặng, căng thẳng nắm kiếm sẵn sàng bỏ chạy.

"Khó trách tìm không thấy hang ổ ma vật, thì ra ở trên vách đá..."

Ngu Hòa vừa nghe Sư Thanh Linh nói vậy, thấy nàng ta vυ"t bay ra ngoài ngay sau đó, kiếm chiêu hỗn loạn khiến người ta không thể thấy rõ tung tích. Ma vật như lời nàng nói bị chọc giận, ma khí lập tức bạo trương. Tương Tư kiếm bay lên trời, phân hóa thành trăm ngàn kiếm khí, tạo thành đại trận trên đầu ma vật, kiếm quang như mưa đâm xuống, đá tảng trên vách núi cũng bị linh khí mạnh mẽ chấn nát, nhưng ma vật chỉ bị thương ngoài da.

Bị tấn công xong, ma vậy ba đầu bỗng thê lương gào thét khóc lên, tiếng trẻ con vừa the vừa gắt vang vọng giữa vách núi, quỷ dị đến lạnh cả sống lưng.

Sư Thanh Linh cuối cùng nhận ra không ổn, vội nhìn về phía Ngu Hòa, hô: "Muội đi truyền tin trước, ta giữ chân gã!"

Nàng ta vừa dứt lời, ma vật đã thấy Ngu Hòa trốn sau cây, da thịt trên tay gã đột nhiên vỡ ra, một dây xích xương trắng từ trong vươn ra, trực tiếp khóa cổ lôi Ngu Hòa ra ngoài.

Chưa kịp rút Bất Phàm ra khỏi vỏ, chém vào xích xương phát ra tiếng răng rắc vang dội, xích xương không hề hấn gì.

"Ngu Hòa!"

"Cứu..." Ngu Hòa bị tung cao lên, siết đến gần tắt thở. Tương Tư kiếm bay vào tay Sư Thanh Linh, nàng ta dùng hết sức chặt đứt một cánh tay ma vật. Một dây xương lại công về phía Sư Thanh Linh, bị nàng ta dùng kiếm đỡ lại, ma vật bị chọc giận gào thét không ngừng, thêm mấy dây xương từ huyết nhục chui ra, trong đêm tối như những con trường xà cuồng vũ.

Ngu Hòa nắm lấy Bất Phàm, vừa định chặt đứt thì nghe tiếng da thịt và vải áo bị đâm thủng khẽ vang lên, rồi một cơn đau dữ dội truyền đến.

Nàng cúi đầu nhìn, thấy một dây xương đã xuyên qua bụng mình, xương trắng dính đầy máu tươi đỏ thẫm.

Ma vật thu hồi dây xương, ném Ngu Hòa về phía vách núi.

Sư Thanh Linh thấy cảnh này, đột nhiên trợn tròn mắt, định ngự kiếm đi cứu nhưng bị ma vật công kích cản bước.

Sau đó nàng ta nghiến răng, xoay người muốn thoát đi, lại bị dây xương quấn lấy quật mạnh vào cây, trực tiếp đánh ngất đi.