Sư tỷ bỗng từ phía sau bước tới, vội vàng ôm lấy nàng kéo đi.
Ngu Hòa tuy không hiểu nhưng vẫn đi theo, nghi hoặc hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"
"Ta cố ý đưa muội tới chủ phong, đương nhiên là để xem Tạ Hành Chi luyện kiếm."
Ngu Hòa lập tức dừng bước, đứng yên tại chỗ không chịu đi tiếp.
Sư tỷ không để ý nói: "Tính bối phận thì hắn là sư thúc ta, vậy mà ta còn chưa từng thấy hắn rút kiếm, nay hắn đã trở về... Chẳng lẽ muội không muốn xem sao?"
Sư tỷ nhìn chằm chằm nàng, muốn tìm chút vẻ không tình nguyện trên mặt.
Ngu Hòa chột dạ dời mắt, nói: "Sư tỷ, như vậy không hay, nếu người ta biết được..."
Sư tỷ cười kéo nàng tiếp tục đi. "Ta biết muội cũng muốn xem mà, làm sao nếu người ta biết chứ? Nơi này là Kiếm Tông chứ có phải cấm địa đâu, bảo là đi lầm đường không được sao? Đệ tử đến xem Tạ Hành Chi luyện kiếm nhiều lắm, muội cứ đi với ta xem thử."
Sư tỷ hiển nhiên có người quen ở Kiếm Tông, chỉ vài bước đã dẫn Ngu Hòa đến chỗ Tạ Hành Chi luyện kiếm. Đúng như nàng nói, người đến xem thật đông, tụ tập thành một đám ngoài kết giới, ai cũng muốn nhìn phong thái của Hành Quang Thập Tam Kiếm.
Rõ ràng Tạ Hành Chi không thường xuất hiện ở đây, trên mặt mọi người ngoài tò mò ngưỡng mộ còn có nhiều vẻ mừng rỡ, sư tỷ cũng không ngoại lệ, kích động vỗ vai Ngu Hòa, chỉ về một hướng nói: "Mau xem, Tạ Hành Chi thật sự ở đây!"
Nơi này trồng mấy cây mai cao lớn, hiển nhiên đã có nhiều năm.
Tạ Hành Chi khoác hờ chiếc áo đen rộng bên ngoài áo trắng, nhìn về phía hậu bối đối diện đang sẵn sàng nghênh địch với vẻ thờ ơ. Một bên ung dung dù bận, một bên sắc mặt căng thẳng.
Hắn vắng mặt mười năm, luôn có kẻ cho rằng hắn không còn xuất chúng, muốn thử xem cao thấp.
Tạ Hành Chi không từ chối, thái độ có vẻ thân thiện, nhưng lộ rõ sự lạnh nhạt và ngạo mạn không tự biết.
Hắn quả thật có thực lực để tự phụ, cũng không giấu được vẻ kiêu hãnh của một kiếm giả.
Đối phương vừa xuất kiếm, Tạ Hành Chi đứng yên tại chỗ chưa từng di chuyển, Phá Vọng chưa rời vỏ nhưng bỗng có kiếm ý nghiêm nghị từ tứ phía ùa đến. Phong tuyết chạm kiếm khí chợt ngưng kết thành ngàn vạn Phá Vọng, đồng loạt công về phía đệ tử ra chiêu.
Cành hoa rung động khắp cây, kiếm khí Phá Vọng cuốn cánh hoa cùng bông tuyết cuộn sóng, khiến kiếm chiêu trở nên rực rỡ tới cực điểm, người xem không phân biệt được đâu là tuyết, đâu là hoa.
Mười chiêu qua, tên đệ tử thảm bại, ngơ ngác quỳ gối trên nền tuyết.
Ngu Hòa theo sư tỷ rời đi, sư tỷ vẫn nhắc mãi chuyện Tạ Hành Chi so kiếm xong im lặng biến mất, lải nhải không ngớt.
Ngu Hòa đang thất thần nghĩ về cảnh vừa rồi, chợt có người đi qua bên cạnh gọi nàng lại.
"Ngu sư muội."
Ngu Hòa quay người, đối diện với vẻ kinh ngạc của Sư Thanh Linh.
Biểu cảm nàng từ kinh ngạc chuyển sang mừng rỡ. "Lâu không gặp, không ngờ lại thấy muội ở Kiếm Tông, thật trùng hợp."
Ngu Hòa gượng cười, khô khan đáp: "Phải, thật trùng hợp."
Vừa dứt lời, Sư Thanh Linh bỗng đưa tay về phía nàng, nhặt gì đó từ vai nàng rồi đưa ra trước mắt cho xem.
Là một cánh hoa mai.
Sư Thanh Linh chớp mắt, nói: "Là hoa mai."
Sau đó như một cô nương ngây thơ hồn nhiên, nàng ta thổi nhẹ cánh hoa trong lòng bàn tay về phía Ngu Hòa, cánh hoa phất phơ rơi xuống đất, mà lòng Ngu Hòa như thắt lại.