Ngu Hòa không để tâm chuyện này, dẫu sao tên bọ tre này ngày nào cũng ở đó gào thét, khiến bao nhiêu sư huynh sư tỷ trong Tội Lao đều phải ghê tởm. Việc Tạ Hành Chi cắt lưỡi y cũng coi như một điều tốt.
Hiện tại điều nàng tò mò nhất chính là chuyện mệnh kiếm hộ thể mà Tạ Hành Chi đã nói. Với tu vi mới ở tầng thứ nhất, những thứ của tu sĩ cấp cao nàng không thể nào hiểu được. Cứ thế đi hỏi người khác cũng kỳ quặc lắm, hơn nữa ở Hối Quá Phong người chuyên về kiếm đạo cũng không nhiều. Có lẽ ngoài việc tu luyện, nàng nên đọc thêm sách vở.
Nghe nói Tê Vân tiên phủ có kho tàng thư lớn nhất Trung Châu, chỉ đứng sau tông phái cổ xưa nhất - Cô Xạ Sơn mà thôi.
Muốn tìm điển tịch liên quan đến kiếm đạo, theo lý thì phải đến Kiếm Tông nơi có đầy đủ nhất, nhưng Ngu Hòa chẳng hề có ý định ấy. Ngoài Kiếm Tông ra, Tàng Thư Lâu lớn nhất tiên phủ nằm ở địa phận Huyền Tông, cũng không xa Hối Quá Phong là mấy.
Lần đầu đến đây, đứng trên thềm đá nhìn lên, Ngu Hòa thấy thư lâu sừng sững đỉnh núi như che khuất cả bầu trời, to lớn đến kinh tâm. Những cổ thụ ngàn năm xung quanh trông càng thêm nhỏ bé trước nó.
Nơi này có trận pháp bảo vệ nên không cần người trông coi. Nghe nói trận pháp do Hạc Đạo Vọng thiết lập, mọi người đều cho rằng với tính độc ác của Hạc Đạo Vọng, ai vi phạm cấm lệnh ắt sẽ kết cục thảm khốc. Vì thế từ khi trận pháp được lập, không còn nghe chuyện trộm sách hay hủy sách nữa.
Thư lâu cao ba tầng, chỉ những người nắm quyền trong tiên phủ mới được bước vào, như các vị tông chủ trưởng lão, hoặc những đạo quân có uy vọng như Tạ Hành Chi.
Đệ tử trong Tàng Thư Lâu không nhiều lắm, ai nấy đều bận rộn công việc. Ngu Hòa đi qua từng dãy kệ sách, nghe tiếng ván gỗ dưới chân kêu lên lẽo xẹo, không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc.
Như tu sĩ vậy, dù có tu vi và linh đan diệu dược cũng không thể bất tử. Sách cổ nơi đây tuy có phương thức tu hộ đặc biệt, nhưng thời gian trôi qua vẫn không thể giữ được nguyên vẹn như ban đầu.
Trăm năm trước, vì đệ tử thường dùng linh khí lấy sách, khiến sách trong Tàng Thư Lâu bay loạn trên không, nhiều lần đυ.ng vào người gây nên tranh đấu. Sau đó mới đặt ra cấm chế, dù tu vi cao đến đâu vào Tàng Thư Lâu cũng phải thành thật dùng tay lấy sách. Với vóc người không cao của Ngu Hòa, việc lấy sách càng thêm vất vả. Một đệ tử đứng bên cửa sổ thấy vậy liền đến giúp nàng gỡ sách xuống.
Khi nói lời cảm tạ, Ngu Hòa nhìn rõ mặt đối phương, thấy sắc mặt tái nhợt, mắt phiếm xanh đen, ánh nhìn trống rỗng đến đáng sợ, như người mắc bệnh nặng.
Sợ nhìn lâu sẽ bất lễ, nàng vội cúi mắt sau khi nói lời cảm ơn.
Không biết trận pháp và chú thuật Hạc Đạo Vọng thiết lập nghiêm khắc đến đâu, khiến nàng lật sách cũng phải hết sức cẩn thận, sợ sơ ý kích hoạt phải chú thuật khiển trách nào đó.
Ngu Hòa ngồi dưới đất, lưng tựa kệ sách, chân co lên, sách mở rộng trên đùi. Nàng lật đến phần nói về mệnh kiếm xem kỹ.
Trong sách viết, kiếm tu có tu vi cực cao có thể tu luyện bội kiếm thành mệnh kiếm, thực sự đạt đến tâm kiếm hợp nhất, thậm chí nguyên thần với kiếm là một. Kiếm trở thành thân thể thứ hai của người đó, thân thể lại hóa thành một thanh kiếm khác. Nếu đạt được cảnh giới này, có nghĩa ngày luyện thành tâm kiếm không còn xa.
Tóm lại, bước đột phá tiếp theo của Tạ Hành Chi chính là khoảnh khắc luyện thành tâm kiếm. Hắn rất có khả năng trở thành người thứ hai luyện ra tâm kiếm sau Phó Tu Du cách đây hai ngàn năm.
Ngu Hòa không hiểu được đó là tồn tại như thế nào, mấy trang này nàng chỉ đọc ra được Tạ Hành Chi rất lợi hại, rất giỏi đánh nhau.
Nàng lật thêm vài trang nữa, cuối cùng thấy được tâm chú mệnh kiếm hộ thể.
Mỗi khi người được thi thuật bị thương chí mạng, kẻ thi thuật sẽ gánh chịu phần thương tổn chết người đó, và mệnh kiếm sẽ thông với người được thi thuật.
Nói cách khác, giờ đây nàng cũng có thể sử dụng kiếm Phá Vọng.
Ngu Hòa lật sang phần sau xem cách giải chú. Trên đó viết, ngoài việc người thi thuật tự chết, mệnh kiếm tự phong, còn một cách nữa là người thi thuật phải tự tay gϊếŧ người được thi thuật.
Ngu Hòa há miệng thở dốc, chửi thề cuộn trào trong lòng, nghĩ đến đây là thư lâu trang nhã nên mới nén lại được.
Ai lập ra chú thuật chỉ lo dùng mà không lo giải, sao lại cực đoan đến thế?
Tạ Hành Chi hiển nhiên có thể sống rất lâu, nhưng nàng cũng đâu muốn chết!
"Quyển sách này với cô bây giờ hơi sớm."
Ngu Hòa đang buồn rầu nhìn chữ trên sách, chợt nghe một giọng quen thuộc, liền ngẩng đầu nhìn về phía Lục Bình Hương.
Ông ta ngồi trên xe lăn, người đẩy phía sau vẫn là Bạch Chi Chi tâm trí không được đầy đủ.
"Sao Lục trưởng lão cũng ở đây?"