Chương 11.3

Nhưng Sư Thanh Linh một lòng bảo vệ Kiếm Tông, từ nhỏ được cưng chiều, là cô nương chưa từng nghe lời nặng nề, không tránh khỏi không nhịn được mà tranh chấp với Hạc Đạo Vọng. Hạc Đạo Vọng nói: "Ngốc đầu ngốc não, mặt dày mày dạn, tốn bao nhiêu lời với đồ đần độn như ngươi, Sư Vô Mặc nên bồi ta một lò Kim Đan dưỡng thần." Sư Thanh Linh nghe xong tức giận đến đỏ hoe mắt, rút kiếm tấn công ngay.

Hạc Đạo Vọng kết ấn trên tay, đánh trả một chiêu. May mà có Phá Vọng kiếm thò ra ba tấc, dùng kiếm khí hóa giải uy lực chiêu này, nếu không Sư Thanh Linh ít nhất phải nằm liệt ba năm.

Sư Thanh Linh tự biết có người che chở, không biết kiềm chế, càng thêm kích động nói: "Ngươi mới là phế tài, Kiếm Tông không thu phế tài! Ngươi bây giờ chỉ đang báo thù riêng, vì năm đó thua sư huynh ta nên vẫn ôm hận trong lòng. Dù ngươi là phong chủ thì sao, vẫn mãi mãi không bằng sư huynh ta!"

Tạ Hành Chi sắc mặt nghiêm nghị: "Thanh Linh, không được vô lễ với tiền bối, mau xin lỗi Hạc phong chủ."

Sư Thanh Linh thẹn quá hóa giận động thủ trước tuy không đúng, nhưng về tình cảm còn tha thứ được, có thể nói là vãn bối luận bàn với tiền bối, nhưng những lời sau đã quá đáng.

"Ta nói toàn là sự thật! Hắn đã sớm oán hận Kiếm Tông, chúng ta cần gì phải nhường nhịn."

Hạc Đạo Vọng chẳng hề tức giận, ngược lại cười lạnh một tiếng: "Nếu ngươi hiểu, nên mong Kiếm Tông đừng ai vi phạm lệnh cấm, rơi vào tay ta... Đặc biệt là với kẻ phế tài như ta, một chiêu cũng không đỡ được... Sao? Đợi ngày sau để sư huynh ngươi dùng tu vi cứu ngươi?"

"Hạc Đạo Vọng," Tạ Hành Chi lạnh giọng cảnh cáo. "Đủ rồi."

Cả Tê Vân tiên phủ ai cũng biết, Sư Thanh Linh sau này sẽ gả cho Tạ Hành Chi. Song tu một lần với người như Tạ Hành Chi, bằng tu sĩ thường khổ luyện mười năm. Vì thế nhiều người đang chờ xem, tò mò khi Sư Thanh Linh thành thân với Tạ Hành Chi, nguyên dương của hắn có thể giúp tu vi nàng tăng tiến bao nhiêu. Họ vừa tò mò ghen tị, vừa âm thầm chê cười Sư Vô Mặc ép gả con gái cho Tạ Hành Chi.

Sư Thanh Linh đột nhiên trợn to mắt, bị lời Hạc Đạo Vọng chọc giận đến run người, Tương Tư kiếm cũng phát ra tiếng ngân nga mơ hồ, báo hiệu sắp xuất chiêu.

"Thanh Linh." Tạ Hành Chi đặt tay lên vai nàng, mạnh mẽ kéo nàng quay người. "Hắn đang ép muội dùng võ vi phạm lệnh cấm."

Dù Sư Thanh Linh có thể thoát tội, Sư Vô Mặc cũng phải đích thân đến xin lỗi Hạc Đạo Vọng.

Cái miệng Hạc Đạo Vọng kia, dù náo đến trước mặt chưởng môn cũng có thể đổi trắng thay đen.

Sư Thanh Linh hít sâu, cố nén cơn giận xuống, gật đầu với Tạ Hành Chi rồi dùng tay áo lau nước mắt bước ra ngoài.

Tạ Hành Chi từ đầu đến cuối không hề tức giận, chỉ đến phút cuối mới bình tĩnh nói: "So với hãm hại người khác, có lẽ Hạc phong chủ sẽ có cách giải quyết tốt hơn."

Thời điểm tu kiếm đạo là phế tài, đổi sang tu trận pháp lại có thể nghịch thiên cải mệnh, trên đời sao có chuyện tốt đến thế, trả giá đại giới là điều tất nhiên.

Hạc Đạo Vọng lạnh mặt, hiếm khi nhìn chằm chằm Tạ Hành Chi mà không nói gì.

Một lần nhập ma đủ để hủy tâm diệt đạo, huống chi là ba lần.

Hạc Đạo Vọng đem ma khí biến hóa ma để dùng, tái tạo thân thể của mình, nhưng từ đó hắn không thể rời ma khí, tính tình cũng càng thêm nóng nảy dễ giận, thỉnh thoảng còn lên cơn đau đớn khó nhịn. Tu vi càng cao thâm, nỗi đau càng mãnh liệt. Hắn gặp cơ duyên, lại là thứ dẫn hắn vào con đường tà tu.

Hạc Đạo Vọng dùng phương pháp tà tu nhưng không đổi tâm chính đạo, Văn Doãn Quân biết điều này. Ma khí ở Hối Quá Phong có lợi cho Hạc Đạo Vọng, cũng giúp hắn giải tỏa lệ khí, nên để hắn làm phong chủ là lựa chọn tốt nhất.

Nhiều năm trước Hạc Đạo Vọng không kìm nén được, suýt bị ma khí cắn nuốt mà đại khai sát giới, may có Tạ Hành Chi đến khống chế, giúp hắn lấy lại thần trí.

Hạc Đạo Vọng vẫn ngạo nghễ nhìn hắn, giọng nói không giảm sự sắc bén: "Có lẽ Thiên Đạo định sẵn con đường tu hành của ta gập ghềnh khó đi, cũng định sẵn ngươi Tạ Hành Chi là thiên tài vạn người ngưỡng mộ. Sẽ không có cách nào tốt hơn, dù có, thì cũng là con đường ta đang đi lúc này."

"Ta nghĩ chưa hẳn."

——-

Hai sư đệ đồng môn đã an ủi Sư Thanh Linh hồi lâu, đến khi nàng thôi khóc mới thấy Tạ Hành Chi bước ra.

"Sư huynh còn có gì để nói với tên khốn đó!" Sư Thanh Linh tức giận đá một cục đá bên đường.

Tạ Hành Chi liếc nhìn hai người đồng môn, cả hai đều ngượng ngùng cúi đầu không dám nhìn hắn.

"Về thôi, sau này đừng hành động lỗ mãng nữa." Tạ Hành Chi cùng Sư Thanh Linh lớn lên với nhau, nàng tuy kiêu căng nhưng chưa từng gặp nguy hiểm, hoặc có gặp họa thì phía sau cũng có người giúp nàng dọn dẹp. "Nếu lần này ta không có ở đây, Hạc Đạo Vọng sẽ không tha cho muội."

"Nhưng huynh đang ở đây mà, về sau cũng sẽ ở đây, chỉ cần muội có việc, sư huynh đều sẽ không bỏ mặc muội." Sư Thanh Linh nổi giận nhanh, nguôi giận cũng nhanh, chốc lát đã cười tươi kéo tay áo hắn, hỏi: "Sư huynh khi nào mua điểm tâm vậy, là cho muội sao?"

Tạ Hành Chi lúc này mới sực nhớ ra trong tay còn có gói bánh hoa quế. Hắn cụp mắt xuống, nghĩ gì đó rồi đưa gói bánh cho nàng.

"Cầm đi."

"Vẫn là sư huynh đối với muội tốt nhất."

"Là Lục..." Hắn chưa nói hết câu đã nghe thấy tiếng ồn ào cãi cọ từ đằng xa. Nhìn qua, thấy một đám đệ tử đang vây quanh xem người luận võ.

Tạ Hành Chi định thu hồi ánh mắt thì thấy một bóng váy vàng như chiếc diều đứt dây bay ra, rơi mạnh xuống đất làm bụi tung mù mịt.

Hai sư đệ phía sau hắn nhìn thấy cảnh này không hẹn mà cùng hít vào một hơi.