Ngu Hòa vô cùng bội phục bản lĩnh của các y tu. Vết thương đáng sợ trên người nàng, sâu thêm chút nữa chẳng khác gì bị mổ bụng, vậy mà chỉ ba ngày đã có thể xuống đất đi lại. Tuy không tránh khỏi đau đớn, nhưng thương thế đã chuyển biến tốt đẹp rất nhiều. Y tu cho nàng thuốc nói rằng, chỉ cần tiếp tục đắp thuốc thêm một thời gian, nửa tháng sau ngay cả sẹo cũng không còn.
Người đó còn tốt bụng nhắc nhở nàng, Công Nghi Nhuy hành sự cực đoan, không nên tin lời y nói. Quả nhiên, trước khi đi nàng lại thấy Công Nghi Nhuy ngồi xổm trước mặt một đệ tử bị thương nặng khác, ba hoa chích choè thuyết phục người ta dùng phương pháp trị liệu của y.
Tuy đối với người tu đạo mà nói, thân thể sau khi chết chỉ là cái túi da vô dụng, xử lý thế nào cũng không sao, nhưng là kẻ phàm thai như nàng, tình cảm thường khó lòng vứt bỏ. Cuối cùng thi thể của Chu sư huynh cũng được họ đưa về mai táng dưới chân Hối Quá Phong.
Khi Ngu Hòa trở về Hối Quá Phong, đứng trước mộ Chu sư huynh, nàng nghĩ đến người vài ngày trước còn cười ha hả nói chuyện với mình, giờ đã thành một nấm mồ nhỏ. Thế sự vô thường, sống chết trong chớp mắt, ngay cả từ biệt cũng không kịp.
Ngu Hòa bị thương nặng như vậy, nhưng chiếc trâm hoa Chu sư huynh trao cho nàng ngày ấy vẫn còn nguyên vẹn. Nàng cẩn thận lau sạch vết máu, đem đến cho Tống sư tỷ đang đau buồn. Khi nhận lấy trâm hoa, sư tỷ nắm chặt nó khóc không thành tiếng.
Do bị thương nên Ngu Hòa được miễn nhiệm vụ trông coi Tội Lao mấy ngày, nhưng nàng vẫn quen tu luyện trong rừng trúc. Kiếm của nàng đã gãy ở Quỷ Thị, nàng tùy tiện nhặt một cành trúc dưới đất, lặng lẽ ôn tập tâm pháp sư tỷ dạy, đồng thời cố gắng tụ linh khí vào cành trúc rồi phóng thích ra.
Khi ra chiêu, trong lòng nghĩ đến các đồng môn chết thảm trước mặt, nghĩ đến nhát đao suýt lấy mạng của Lâu Sơ Vũ. Lần sau nàng chưa chắc còn may mắn sống sót, mà nàng yếu ớt vô dụng thế này, ngay cả bản thân còn không tự bảo vệ được, lúc nguy cấp còn khiến người khác phải phân tâm bảo vệ.
Ngu Hòa lòng dạ khó yên, hơi thở và kiếm chiêu đều rối loạn theo, không để ý lạc chiêu quá mạnh, làm động đến vết thương, đau đến phải hít một hơi.
"Tu Du kiếm pháp lấy nhanh và sắc làm danh, nổi tiếng với việc không thanh không âm. Ngươi lạc chiêu quá nặng thu thế không được, tâm thần không định, không thể đạt đến cảnh giới thần kiếm hợp nhất."
Ngu Hòa nghe tiếng mới phát hiện Hạc Đạo Vọng lại vô thanh vô tức đứng trong bóng tối, không biết lần này hắn đã đứng đó nhìn bao lâu.
Nàng ủ rũ nắm cành trúc, giọng nghẹn ngào: "Phong chủ, Chu sư huynh đã chết rồi."
"Thì sao?"
Hạc Đạo Vọng đáp lời lạnh nhạt, nhưng Ngu Hòa không lấy làm giận. Nàng hiểu rằng với bao năm làm tu sĩ, hẳn hắn đã quen với việc đối mặt với chuyện sinh tử, những chuyện như thế này chắc không còn đọng lại gì trong lòng hắn nữa.
Nếu nàng có chết đi, e rằng còn thê lương hơn nữa, ngay cả những ký ức về quá khứ của nàng cũng chẳng còn ai nhớ đến.
"Có phải đệ tử thật sự không thích hợp làm tu sĩ?" Ngu Hòa không rõ vì sao mình lại thốt ra những lời này với Hạc Đạo Vọng, chỉ là trong lòng nàng quá đỗi khó chịu. Dù cho hắn có mắng nhiếc hay chế giễu nàng, nàng vẫn muốn tìm người để trút bầu tâm sự.
Nghe xong câu nói ấy, sắc mặt Hạc Đạo Vọng càng thêm dữ dội. Hắn bất ngờ ném một vật vào người nàng. Ngu Hòa loạng choạng ngã ngồi xuống đất, vết thương trên người đau đến nhăn nhó. Nàng cúi xuống nhìn, mới nhận ra món đồ vừa bị ném trúng chính là bội kiếm của Chu sư huynh.
Khi nàng ngẩng đầu lên định xin lỗi, người kia đã biến mất như ma như quỷ, không còn tung tích.
Ngu Hòa cảm nhận được Hạc Đạo Vọng có vẻ đang giận dữ. Dù sao hắn vốn không hợp với Tạ Hành Chi, lại thêm việc hắn tuy căn cốt không tốt nhưng vẫn kiên trì nghịch thiên cải mệnh. Nghe những lời như muốn từ bỏ của nàng, trong lòng hắn hẳn rất không đồng tình.
Trường kiếm rời vỏ, ánh trăng lạnh chiếu rọi trên thân kiếm.
Ngu Hòa cắn răng chịu đựng cơn đau, tiếp tục tu luyện.
Dù con đường phía trước có xa xôi và mệt mỏi đến đâu, nàng cũng sẽ không dừng bước.