Chương 8.3

Ngu Hòa tỉnh dậy vào sau giờ ngọ, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, bóng cây loang lổ đung đưa trên mặt nàng. Nàng nằm trên giường, vừa cử động người đã chạm vào vết thương.

Gần đó hai đệ tử Dược Tông đang tranh cãi, thấy Ngu Hòa tỉnh, người bị xô đẩy phủi phủi áo nói: "Nhanh khỏe vậy sao?"

Nàng im lặng không đáp, suýt bị chém đứt làm đôi mà bảo là không sao được sao?

Người nọ tựa hồ hiểu ý nàng, lại nói: "So với những người khác, ngươi không biết may mắn bao nhiêu đâu."

Y bưng thuốc đến gần, đưa vào tay nàng.

"Ngươi chỉ bị thương ngoài da, những người khác gặp chiêu đó của Lâu Sơ Vũ, không bị chém làm hai thì nội thương cũng đủ vỡ nát tạng phủ."

Nàng cúi đầu, nghĩ đến Chu sư huynh, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng: "Sư huynh bảo ta đi trước, bọn họ ở lại cản Lâu Sơ Vũ..."

"Cũng là phải thôi, cách xa một chút, lại có người lấy thân làm hậu thuẫn, mới khiến ngươi giữ được cái mạng." Y nói một hồi mới nhớ ra giới thiệu: "À phải rồi, tại hạ Công Nghi Nhuy, cũng là đệ tử Dược Tông."

"Tại hạ Ngu Hòa, Hối Quá Phong..."

"Không cần nói, ta biết ngươi." Công Nghi Nhuy ngắt lời Ngu Hòa, đang định hỏi chuyện thì vài người xông vào cửa, phân tán sự chú ý của y.

Ngu Hòa nghe thấy tiếng chuông trong trẻo, rồi gặp mấy người quen thuộc.

"Ta đã bảo, huynh đừng cứ theo ta hoài." Sư Thanh Linh oán trách Tiêu Đình đi theo sau, bước nhanh về phía trước muốn bỏ rơi hắn.

Tiêu Đình ôm một bó hoa theo sau, vẫn cười nói: "Ta cũng là sư huynh quan tâm sư đệ, cùng muội đến thăm đồng môn có gì không được? Sư muội không muốn gặp ta, vậy muội muốn gặp ai, đại sư huynh? Hắn suốt ngày chỉ nghĩ đến kiếm đạo, đâu để chúng ta trong lòng."

Sư Thanh Linh không vui nhíu mày, trách móc hắn: "Đại sư huynh lòng mang đại đạo, việc nhỏ như thế tất nhiên không cần hắn nhọc lòng, huống chi, đại sư huynh là đại sư huynh, ta là ta, đừng mơ tưởng châm chọc ly gián."

Nụ cười trên mặt Tiêu Đình khựng lại một chút, nhưng không tỏ vẻ bất mãn, chỉ vẫy vẫy bó hoa trong tay, hỏi nàng ta: "Ta hái cho muội đấy, đẹp không?"

Sư Thanh Linh không đếm xỉa đến hắn, lập tức bước tới phía trước thăm những đệ tử Kiếm Tông bị trọng thương.

Ngu Hòa dời mắt đi, tiếp tục hỏi Công Nghi Nhuy: "Ngươi vừa định nói gì thế?"

Công Nghi Nhuy hạ thấp giọng nói: "Ta phát hiện tuy căn cốt ngươi không tốt, nhưng trong người lại có một luồng nội nguyên cực mạnh, chỉ là có một đường linh mạch bị tắc nên không thể thu nạp làm của mình. Có lẽ người truyền công cho ngươi trước đây cố ý phong bế linh mạch, tránh tu vi ngươi không đủ, không chịu nổi luồng nội nguyên này mà nổ tan xác. Nếu ngươi có thể khai thông linh mạch này, biến nó thành sức mạnh của mình, tăng tiến tu vi sẽ dễ như trở bàn tay. Để ta giúp ngươi, nhất định có thể..."

"Công Nghi Nhuy, ngươi lại định lừa người mới đến cho ngươi thí nghiệm à?", chưa để hắn nói hết, Sư Thanh Linh đã cắt ngang, ánh mắt chính trực nhìn thẳng vào họ. Không rõ là đang nhìn Công Nghi Nhuy, hay đang nhìn Ngu Hòa.

Tiêu Đình cũng nhận ra Ngu Hòa, nói: "À, lại là cô à? Ta nhớ cô, lần trước làm ta bị phạt cấm túc ba tháng."

Ngu Hòa thấy người này bị giam ba tháng mà chẳng tỉnh ngộ chút nào, cũng không muốn vô nghĩa với hắn, lại nghe hắn tiếp: "Ta tốt bụng nhắc nhở cô, Công Nghi Nhuy thích nhất lừa những người như cô cho y thí nghiệm. Ba năm trước y dùng đồng môn thử thuốc, hại người ta phế bỏ công lực, đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh. Hiện giờ y đã bị Dược Tông xóa tên, chỉ là kẻ tán tu, không còn tư cách chữa bệnh luyện thuốc. Nếu không vì cha y là một tông chủ, sớm đã bị đuổi đi rồi."

Ngu Hòa quay đầu nhìn chằm chằm Công Nghi Nhuy đầy nghi hoặc, y bị nhìn đến chột dạ, quay mặt đi không dám đối diện ánh mắt nàng.

"Thương thế của ngươi thế nào rồi?" Từ xa Sư Thanh Linh đột nhiên cất tiếng, Ngu Hòa nhìn sang mới phát hiện Sư Thanh Linh đang nói chuyện với mình, trên mặt còn mang nụ cười ôn nhu quan tâm. "Ta nhớ ngày đó ngươi bị thương rất nặng."

Ngu Hòa không ngờ Sư Thanh Linh lại nhớ đến mình. Hơn nữa khi đối diện Sư Thanh Linh, nàng luôn có cảm giác áy náy khó nén. Như thể một quả táo vốn thuộc về Sư Thanh Linh, bị nàng vô tình cắn mất một miếng, tuy không cố ý nhưng vẫn cảm thấy có lỗi. Vì thế chỉ liếc nhìn rồi cụp mắt xuống.

"Ta đã không sao nữa, đa tạ tiền bối quan tâm."

Sư Thanh Linh ngay sau đó lại nói: "Không sao là tốt rồi, ngày ấy tiên phủ thương vong thảm khốc, chắc đã làm ngươi sợ hãi."

Tiêu Đình không kiên nhẫn nói: "Muội nói chuyện với một đệ tử ngoại môn Hối Quá Phong làm gì..."

Sư Thanh Linh không để ý đến hắn, vẫn tốt bụng nói: "Công Nghi Nhuy thích nhất lừa gạt các đệ tử mới, đừng nghe lời y. Ngươi có thể giữ được mạng dưới tay Lâu Sơ Vũ, ắt có cơ duyên của riêng mình."

"Hả?" Tiêu Đình kêu lên quái lạ, trừng mắt nhìn Ngu Hòa. "Chỉ với nàng ta thôi sao?"

Công Nghi Nhuy cuối cùng cũng tìm được cơ hội, cười lạnh liếc hắn: "Kinh ngạc cái gì, người Kiếm Tông quả nhiên là nông cạn."

Thấy hai người sắp cãi nhau, Sư Thanh Linh cuối cùng nghiêm mặt trừng Tiêu Đình: "Huynh còn thế này, về sau đừng theo ta nữa."

Ngu Hòa vẫn im lặng không lên tiếng, cố tình hạ thấp sự hiện diện để tránh Sư Thanh Linh chú ý. Đợi đến khi hai người sắp rời đi mới nhẹ nhàng thở ra.

Sư Thanh Linh đi đến cửa, bước chân bỗng dừng lại, ánh mắt dừng ở một góc khuất, môi anh đào khẽ mấp máy, rồi nhẹ giọng nói: "Ngu sư muội."

"Dạ?" Ngu Hòa theo phản xạ ngẩng đầu.

Sư Thanh Linh con ngươi sáng long lanh như dòng suối trong, nụ cười tươi đẹp khiến người ta xuất thần, mọi ánh mắt trong phòng đều theo nàng chuyển động.

"Hẹn gặp lại nhé, nhưng lần sau gặp, đừng để bị thương nữa."

"Vâng." Hai chữ "gặp lại" suýt thoát ra khỏi môi Ngu Hòa, nhưng nàng lại thấy không nên nói. Đối với Sư Thanh Linh mà nói, không bao giờ gặp lại nàng mới là tốt nhất. Vì thế nàng nuốt lời vào trong, chỉ miễn cưỡng thốt ra một tiếng "vâng".