Chương 8.2

Rốt cuộc Sư Thanh Linh và Tạ Hành Chi là thanh mai trúc mã, có lẽ hai người có pháp khí truyền tin riêng, hoặc có chú thuật giúp hắn đến tiếp viện kịp thời dù cách ngàn dặm.

Dù sao đi nữa, cũng đủ để thấy quan hệ giữa hai người thân thiết đến mức nào. Lời đồn Tạ Hành Chi rời đi mười năm để tránh hôn ước với Sư Thanh Linh liền tự khắc sụp đổ.

Những người thương thế nhẹ như Sư Thanh Linh đều đã về sư môn tự dưỡng thương, người trọng thương được đưa đến Tế Nguyên Dược Tông điều trị.

Ngu Hòa cũng nằm ở Dược Tông mấy ngày, máu thấm đỏ cả xiêm y, nằm suốt ba ngày và mơ ba ngày liền.

Nói là mơ, không bằng nói là hồi ức.

Sau khi được cứu khỏi tay phụ thân nghiện rượu, Ngu Hòa đã đi theo Tạ Quân. Khi ấy nàng chỉ lo chạy trốn, không kịp để ý đến chân đau, đến khi phản ứng thì mắt cá chân đã sưng to một cục.

Tạ Quân thu kiếm về, bảo Ngu Hòa ghé lên lưng hắn, cõng nàng đi một đoạn đường. Vì khoảng cách quá gần, nàng có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng trên người hắn, như hoa mai trên tuyết vậy.

Lúc ấy nàng vẫn còn sợ hãi, lại ở trong khe suối hẻo lánh lâu ngày chưa gặp người ngoài, bất an hỏi hắn rất nhiều câu, hắn đều nhẫn nại trả lời từng câu một. Sau đó nàng lại sợ mình nói nhiều quá, vạn nhất Tạ Quân chê phiền mà bỏ rơi nàng thì sao, nên lại im lặng.

Tạ Quân cũng trầm mặc không nói, hồi lâu mới ngập ngừng hỏi: "Ta vừa có nói gì sai khiến cô không vui chăng?"

"Không... không phải", nàng vội vàng đáp. "Ta chỉ là, chỉ là cảm thấy, ta nói có lẽ hơi nhiều."

Tạ Quân khẽ cười, an ủi nàng: "Không đâu, cô chịu nói chuyện với ta là tốt rồi."

Ngu Hòa nghe xong đỏ mặt, ngượng ngùng hỏi tại sao, rõ ràng họ mới gặp lần đầu, sao lại tốt với nàng như vậy.

Ngu Hòa lại nghĩ, có lẽ Tạ Quân vốn là người tốt, đối với ai cũng tốt, chỉ là tình cờ nàng gặp được mà thôi.

Đêm đó trời rất tối, nhưng bước chân Tạ Quân vẫn vững vàng, cõng Ngu Hòa trên lưng mà không hề hoảng loạn.

Còn Ngu Hòa như tìm được chỗ để trút bầu tâm sự, đem mọi ủy khuất bấy lâu kể cho Tạ Quân nghe, nói đến không kìm được nức nở. Hắn dịu dàng an ủi nàng, dỗ dành mãi cho đến khi nàng thϊếp đi.

Đó là lần đầu tiên nàng ngủ ngon giấc như vậy kể từ khi đến thế giới này.

Hôm sau khi Ngu Hòa tỉnh dậy trong khách điếm, trong phòng không còn bóng dáng Tạ Quân đâu nữa. Nàng bối rối nhìn quanh một vòng rồi hoảng hốt bò dậy chạy ra ngoài, muốn xuống đại sảnh tìm hắn, trong lúc vội vàng quên mất chân còn đang bị thương, chưa chạy được bao xa đã ngã nhào. Ngay khoảnh khắc sắp ngã, cửa bỗng mở ra, cơn đau dự đoán không đến, nàng rơi vào một vòng tay ấm áp.

Tạ Quân bế nàng về giường, tiện tay đặt xuống mấy bộ quần áo.

Ngu Hòa ngượng ngùng cúi đầu, khẽ nói lời cảm ơn. Lần này là ban ngày, nàng thấy rõ dung mạo Tạ Quân, mặt càng đỏ hơn, tim đập không ngừng.

"Chủ quán đã chuẩn bị nước ấm, đợi cô nương rửa mặt xong thay quần áo, ta sẽ vào giúp cô thoa thuốc." Tạ Hành Chi nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài, đến cửa bước chân khựng lại, quay người bảo nàng: "Đừng sợ, ta sẽ không bỏ rơi cô đâu."

Về sau, Tạ Quân quả thật luôn mang theo nàng trên đường đi.

Dần dà quen thuộc, Ngu Hòa mới dạn dĩ hơn, thường là nàng nói chuyện còn Tạ Quân lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại đôi câu. Mỗi lần nàng ngước lên nhìn hắn, trên mặt hắn luôn mang nụ cười ôn hòa, hỏi nàng: "Làm sao vậy?"

Còn nàng lại đỏ mặt cúi đầu: "Không có gì."

Khi còn ở khe suối nhỏ, cha ruột của nguyên thân đối xử với nàng không tốt, đánh đập mắng chửi, để lại không ít vết sẹo và vết thâm tím trên người, khiến nàng yếu ớt nhiều bệnh. Tạ Quân là tu sĩ, thuốc hắn tìm được đều rất hiệu nghiệm, nhanh chóng chữa lành thân thể cho nàng. Chỉ là thời gian đầu mới rời đi, nàng vẫn thường hay gặp ác mộng, mơ thấy người cha hung ác kia đánh đập nàng, sợ hãi đến mức vừa khóc vừa mê sảng nói mớ.

Tạ Quân nghe thấy động tĩnh, vớt nàng qua qua lớp chăn, vỗ nhẹ lưng nàng. Nàng mở mắt thấy là hắn, áy náy nói: "Ta đánh thức huynh rồi."

"Không sao." Tạ Quân đưa tay xoa đầu nàng, lau đi những giọt lệ còn đọng nơi khóe mắt.

Ngu Hòa gần như được ôm trong lòng hắn, nàng cảm thấy như đang mơ, không nhịn được hỏi: "Vì sao huynh lại tốt với ta như vậy?"

Tạ Quân im lặng một lúc, nàng nghe thấy tiếng cười khẽ khó hiểu từ trên đầu vọng xuống, rồi hắn chậm rãi nói: "Có lẽ, là vì ta cầm lòng không đặng."

Ngu Hòa vẫn cảm thấy mình đang mơ, nhưng nàng không muốn hỏi nữa, dù là mơ, đây cũng là giấc mơ rất đẹp.

Tạ Quân ngồi bên giường, mặc cho Ngu Hòa nắm chặt tay áo.

Nàng hỏi: "Vậy ta có thể nhận huynh làm ca ca không? Ta rất nghe lời, tuyệt đối không gây chuyện đâu!"

Có một danh phận luôn khiến tình nghĩa vững chắc hơn, như vậy nàng sẽ không dễ bị bỏ rơi.

"Không được." Tạ Quân không chút do dự, dứt khoát từ chối.

"Tại sao?" Ngu Hòa hơi bất mãn hỏi.

"Sau này cô sẽ hiểu." Tạ Quân giọng điệu ôn hòa, kiên nhẫn xoa dịu sự bất an của nàng. "Đừng nghĩ ngợi lung tung, ta sẽ không bỏ rơi cô đâu."

Hắn kéo góc chăn đắp cho nàng, bàn tay hơi lạnh thay thế vạt áo đã bị nắm nhàu, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay Ngu Hòa.

"Có ta ở đây, sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương nàng cả."