Trong Quỷ Thị, các loại thuật pháp kiếm quang vốn đan xen giờ chỉ còn lại một luồng kiếm ý vô biên, mang theo áp lực như sóng gió động trời, bức mọi người phải lui tán.
Chiêu thức này chính là tuyệt kỹ thành danh của Tạ Hành Chi - Hành Quang Thập Tam Kiếm!
Kiếm chiêu biến ảo vô cùng, nhanh đến mức người ta không thể thấy được đường đi của chiêu thức. Dù Lâu Sơ Vũ đã từng giao đấu với hắn nhiều lần vẫn không khỏi thầm kinh hãi.
Có thuộc hạ Ma tộc tiến lên yểm hộ Lâu Sơ Vũ, lập tức bị kiếm khí quét thành tro bụi.
Tạ Hành Chi đã đến, điều này có nghĩa Tê Vân tiên phủ đã có viện binh. Hơn nữa chủ quản Quỷ Thị đã bị kinh động, kéo dài trận chiến chỉ càng bất lợi cho Lâu Sơ Vũ. Gã quyết đoán, vung đao chém về phía đám tu sĩ trọng thương dưới đất. Ngay khi Tạ Hành Chi phân chiêu đỡ đòn, Lâu Sơ Vũ lập tức rút lui, dẫn theo đám thuộc hạ còn sống sót biến mất tăm.
Bụi đất dần tan, Phá Vọng kiếm trở lại trong vỏ, Tạ Hành Chi trong bộ hắc y chậm rãi hạ xuống.
Trên mặt đất, các tu sĩ thương vong nằm rải rác, trong đó có cả Ngu Hòa. Toàn thân nàng đầy thương tích, bùn đất lẫn máu tươi bám đầy mặt, trước mắt mọi người đều chỉ còn là bóng mờ, ngay cả việc thở cũng trở thành cực hình đau đớn.
Nhưng nàng vẫn cố hết sức quay đầu lại, cố nheo mắt nhìn cho rõ người đang tiến đến.
Từ lần cuối gặp hắn đến nay đã quá lâu, xa xôi tựa chuyện đời trước, bọn họ chưa từng xa cách lâu đến thế.
Ngu Hòa cố không nghĩ đến Tạ Hành Chi, tưởng rằng mình đã có thể bình thản đối mặt khi gặp lại hắn, nào ngờ giờ phút này, nàng vẫn không sao kìm được nước mắt.
Quá đau, toàn thân đều đau, nàng thật vô dụng, nàng thật rất nhớ Tạ Quân.
Đi được vài bước, Tạ Hành Chi dừng lại, ngồi xuống đỡ một người lên.
Sư Thanh Linh thấy hắn đến, lập tức vòng tay ôm vai hắn, mắt đỏ hoe nức nở trong lòng hắn, tiếng khóc như nai con khiến người không khỏi động lòng.
"Sư huynh cuối cùng cũng đến, muội suýt không gặp được huynh nữa... Tên ma đầu đó, gã... gã gϊếŧ chết nhiều đồng môn của chúng ta quá."
"Ừm", hắn đáp nhẹ, rồi nói: "Thương thế của muội không nhẹ, đừng cử động lung tung."
Những đệ tử còn đủ sức đang khắp nơi cứu chữa đồng môn, Ngu Hòa mơ hồ nhìn thấy vài bóng người qua lại. Trong cơn mê man, nàng thoáng thấy tà áo đen giao với vạt áo hồng nhạt, theo tiếng khóc nhỏ dần rồi khuất xa.
Ngu Hòa ngước mặt lên, cảm thấy lạnh lẽo, nhiệt độ cơ thể vẫn không ngừng tản đi, hơi thở càng lúc càng khó khăn, mỗi lần thở như xé rách cả ngũ tạng lục phủ.
Cuối cùng cũng có người phát hiện Ngu Hòa nằm trong vũng máu, vội đến cứu chữa, tạm cầm máu và cho nàng dùng đan dược để giữ mạng.
Lúc này, người của Tê Vân tiên phủ phụ trách xử lý hậu quả cũng lần lượt kéo đến, đang thương lượng với đám quản sự đang nổi giận đùng đùng của Quỷ Thị. Chỉ một lát sau, bốn người khiêng một cỗ xe liễn đỏ thắm từ trên không chậm rãi hạ xuống, các quản sự vừa thấy người ngồi trong xe đều vội vàng tránh sang một bên.
Người mới đến mặc một chiếc khoan bào đỏ thẫm cực kỳ diễm lệ, trên áo choàng đỏ thêu hoa mẫu đơn cùng lá xanh bằng chỉ vàng, hoa văn lộng lẫy đến chói mắt. Ngũ quan của hắn ta cũng yêu dã như trang phục vậy.
Hắn ta cầm quạt xếp nhẹ gõ lòng bàn tay, cười không ra cười với giọng điệu khó đoán hỉ nộ: "Quý tiên phủ đến một chuyến, đã biến Quỷ Thị của tại hạ thành bộ dạng này, thật không biết nói sao. Huống chi kiếm khí của Phá Vọng đã hủy hoại nửa Quỷ Thị, vậy mà Tạ tiên quân lại không có lấy một lời xin lỗi, cứ thế bỏ đi, chẳng phải quá coi thường người khác?"
"Tạ tiên quân có việc gấp, mong công tử thứ lỗi. Việc này tiên phủ nhất định sẽ cho Quỷ Thị một câu trả lời thỏa đáng. Chỉ là sự việc vốn do Lâu Sơ Vũ gây ra trước, nếu chỉ quy tội cho Tê Vân tiên phủ, chẳng phải bất công sao?"
"Món nợ này với Thập Nhị Lâu, ta tất nhiên phải tính", nam tử nói được nửa chừng, không nhịn được dùng tay áo che mũi, vẻ mặt chán ghét nói: "Mau dọn dẹp sạch sẽ đám đồ bẩn thỉu này đi, để ở đây thật khiến người ta buồn nôn."
"Đám đồ bẩn thỉu" trong miệng hắn ta chính là những môn đồ Tê Vân tiên phủ đã chết dưới tay ma tu. Có đệ tử nghe thấy, lòng đầy phẫn nộ định mắng vài câu nhưng bị người bên cạnh ngăn lại.
Mãi đến khi nam tử chịu không nổi mùi máu tanh mà rời đi, mới có đệ tử bất mãn oán giận: "Người này rốt cuộc là ai, sao vô lễ thế, trang điểm cũng yêu mị quá mức."
"Hắn chính là Đông Quỷ Thị chi chủ, người ta gọi là "Đất chết sương hoa" Khúc Lưu Hà", người nói chuyện sắc mặt không vui, thở dài: "Hắn ta tuy không chủ động hại người, nhưng nói hắn ta có thù tất báo cũng không quá. Lần này chúng ta mất không ít đệ tử, còn phải bồi thường tổn thất cho Quỷ Thị, thật sự là..."
Kiếm Tông cùng Hoa Nguyệt Đạo Tông liên thủ điều tra tung tích thiếu chủ Bình Thu Cung, họ không ngờ người lại trốn vào Quỷ Thị, càng không ngờ phải đối đầu trực diện với Lâu Sơ Vũ, thiếu chủ Thập Nhị Lâu. Sự việc xảy ra quá đột ngột, kết giới Quỷ Thị khó phá, với tu vi của họ khó có thể cầu viện tiên phủ. May mà vào thời khắc then chốt, Tạ Hành Chi đang bế quan kịp thời đuổi đến. Mọi người đều không khỏi đoán già đoán non nhiều, quy nguyên nhân về phía Sư Thanh Linh.