Chương 7.2

Chu sư huynh đối với điều này không lấy làm ngạc nhiên, chỉ nói: "Đệ tử ngoại môn Hối Quá Phong phần nhiều là phế tài, phong chủ còn từng nói những lời khó nghe hơn thế nhiều. Căn cốt đã là do trời định, chỉ có đủ bền lòng mới có thể bù đắp, nhưng cái bền lòng này thật khó có được a..." Nói những lời này, trên mặt hắn lộ vẻ trầm tư.

Chu sư huynh nói xong, chợt nhớ ra điều gì, hỏi nàng: "Đúng rồi, mấy ngày trước sư muội chẳng phải muốn đổi một thanh kiếm thượng thừa sao? Chú kiếm sư ở Bát Bảo Pháp Môn tính tình cổ quái, với tu vi hiện tại của sư muội mà đến, chắc chắn sẽ bị y chê cười. Vừa hay phong chủ sai ta đi cùng người Bình Hương Sơn đi chọn mua, muội theo ta đi luôn đi, dù chọn không được kiếm vừa ý, cũng coi như đi mở mang tầm mắt."

Có chuyện tốt thế này, Ngu Hòa tự nhiên lập tức đồng ý.

Ngày hôm sau giờ Ngọ, bọn họ hội hợp với đệ tử Bình Hương Sơn rồi hướng về Định Hồn Quỷ Thị. Trên đường có người chú ý thấy trên đầu có kiếm quang chợt lóe, kinh hô: "Lại là người Kiếm Tông sao?"

Ngu Hòa cũng ngẩng đầu lên nhìn những đệ tử ngự kiếm bay qua, thân hình như lưu quang mờ ảo, trong chớp mắt đã biến mất tăm.

"Nghe nói Bình Thu Cung bị dư nghiệt Ma tộc tìm đến, việc này chắc sẽ giao cho Kiếm Tông xử lý."

"Hẳn không chỉ vậy đâu, ta nghe nói Hoa Nguyệt đạo tông cũng nhúng tay vào."

"Thế Tạ Hành Chi đâu?" Người hỏi không giấu vẻ tò mò, thậm chí có phần hưng phấn. "Lần này đυ.ng độ Thập Nhị Lâu, hắn tổng phải ra tay chứ?"

"Ngươi không nghe nói hắn đang bế quan sao? Nói nữa, nếu hắn có thể đi được, cần gì phải nhiều người đến thế?"

Đoàn người bàn tán sôi nổi, Ngu Hòa đứng giữa bọn họ, im lặng không nói cũng không hưởng ứng.

Cho đến tận bây giờ, khi nghe người ta nhắc đến cái tên Tạ Hành Chi, nàng vẫn không hiểu sao lại sinh ra một cảm giác xa lạ khó tả.

-----------

Hối Quá Phong muốn mua một loại linh thạch gọi là thương thiết, khi trải qua phương pháp rèn luyện đặc biệt có thể dùng làm trấn nguyên phong linh. Tù nhân trong Tội Lao đều có trấn nguyên đinh được chế từ thương thiết. Trước đây đệ tử Bình Hương Sơn ham rẻ, mua ở chợ Hương trấn, kết quả mua phải thương thiết giả, làm liên luỵ Lục Bình Hương cũng bị Hạc Đạo Vọng chỉ thẳng mặt mắng nhiếc, lần này mới cố ý cho đệ tử Hối Quá Phong đi theo đến chợ Quỷ.

Định Hồn Quỷ Thị mỗi ngày mở cửa đúng giờ, giờ Mão ngừng kinh doanh, là khu chợ dành cho tu sĩ giao dịch, cũng là loại chợ quy mô lớn nhất. Chia làm bốn khu Đông Tây Nam Bắc, Trung Châu có hai Định Hôn Quỷ Thị Đông và Tây, không thuộc địa hạt của bất kỳ tiên phủ nào. Trong chợ đa phần là người tu đạo, ngư long hỗn tạp, tà ma ngoại đạo không phải thiểu số.

Chợ Quỷ tuy không có luật pháp quản chế, nhưng đều có một bộ quy củ riêng, bất kể ai cũng không được tranh chấp đánh nhau ở đây. Dù là kẻ thù gϊếŧ cả nhà của nhau, vào địa giới Quỷ Thị cũng phải hành xử im lặng.

Thực ra nhiều năm trước, Tạ Quân đã dẫn nàng đến đây một lần, chỉ để nàng có thể tu luyện. Khi ấy hắn dịch dung, nàng còn ngây ngô trêu đùa hắn.

Người trong Quỷ Thị y phục khác nhau, có kẻ hình dạng kỳ quái, bán đủ thứ trên đời. Tạ Quân nắm tay nàng, chưa từng buông ra một khắc. Có quầy treo những lá gan máu me đầm đìa, nàng sợ đến không dám nhìn, Tạ Quân liền vỗ vai nàng, an ủi: "Chỉ là nội tạng dị thú thôi, không phải của người đâu."

Hắn nắm tay dẫn nàng xuyên qua những con phố tối tăm, dịu dàng nói: "Cứ theo ta, đừng sợ."

Ngu Hòa lần nữa bước vào Quỷ Thị, đứng trước quầy hàng máu me đầm đìa như xưa, gần như không kìm được nhớ về quá khứ, bước chân cũng chậm lại theo. Chỉ là lần này, nàng không còn thấy sợ hãi nữa.

Giống như trẻ nhỏ khi té bị thương, trước mặt mẹ sẽ khóc lóc ủy khuất, nhưng một mình bị thương lại không rên một tiếng mà gượng dậy. Khi biết không còn ai để dựa dẫm, con người tự nhiên sẽ trở nên kiên cường hơn.

"Ngu sư muội, đang nghĩ gì thế?" Chu sư huynh quay lại gọi nàng, nhắc nhở: "Cẩn thận lạc đường đấy."

Ngu Hòa chạy theo sau, hỏi hắn: "Thương thiết đã mua xong, giờ sư huynh định đi đâu?"

"Chọn cho muội một thanh kiếm tốt", Chu sư huynh vẫy tay gọi nàng, rồi dừng lại trước một cửa tiệm bán linh khí.

"Tu vi sư muội còn thấp, linh khí quá tốt không thể khống chế được, chi bằng chọn một thanh vừa tay trước. Không có tiền thì cứ ghi vào sổ công của Hối Quá Phong, đợi khi nào nhận nhiệm vụ được thì trả sau cũng được." Chu sư huynh vừa nói vừa trao đổi với chủ quán, một bên đưa kiếm đã chọn cho Ngu Hòa. "Thử nhiều đi, không được thì đổi cái khác."

Ngu Hòa không phân biệt được khác biệt lớn, chỉ múa thử trong tay hai cái rồi trả lại, Chu sư huynh thất thần nói: "Thôi, đi tiếp phía trước, xem thêm mấy cửa hàng nữa."

Nàng nghe lời gật đầu, do dự một chút rồi nói: "Sư huynh, không cần ghi sổ công đâu, tiền trên người muội hẳn cũng đủ."

Chu sư huynh liếc nàng một cái, thở dài, buồn bã nói: "Thì ra cũng là tiểu thư có của, sao giờ người có tiền đều sinh lòng tu đạo thế không biết, hưởng lạc sung sướиɠ có phải tốt hơn không..."

Sư huynh vừa nói vừa lắc đầu, dẫn nàng đi tiếp về phía trước, cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng bán trang sức, cầm một chiếc trâm cài đầu vung vẩy trước mặt nàng.

Ngu Hòa hoảng hốt xua tay: "Không thích hợp đâu, sư huynh quá đa lễ, ta không thể..."

Chu sư huynh trắng mắt liếc nàng, cười lạnh nói: "Muội tưởng bở, đây là mua cho Tống sư tỷ, sắp đến sinh nhật sư tỷ rồi. Ta cũng chẳng hiểu mấy cô nương các người thích cái gì, nên mới dẫn muội đến giúp chọn thôi, đừng có tự mình đa tình."

Nói tốt là để mua cho nàng một thanh kiếm tốt, thì ra chỉ là tiện đường.

Nhìn thấu nhưng không nói toạc, Ngu Hòa thầm chửi hai câu trong lòng, nhưng cũng không để bụng, nghiêm túc giúp hắn chọn lựa.

Hai người đang trò chuyện, chợt nghe phía trước có tiếng ồn ào vọng lại. Khi Ngu Hòa quay đầu nhìn, sư huynh đang gói trâm trả tiền, không ngẩng đầu lên nói: "Chắc lại có kẻ mặc cả quá đáng, cãi nhau với quỷ thương thôi, không có đại..."