Chương 7.1: Là Phá Vọng! Đại sư huynh tới cứu chúng ta!

Sau khi người độc miệng đi rồi, Ngu Hòa lại tiếp tục luyện kiếm. Đến giờ giao ca mới trở lại Tội Lao, cả người như cá thiếu nước thở thoi thóp. Chu sư huynh đến làm việc, vừa hay thấy bộ dạng Ngu Hòa, cười nói: "Lại đi tu luyện à, Ngu sư muội sao lại bức bản thân khẩn thiết như vậy, muội cũng có thù lớn gì cần báo chăng?"

Ngu Hòa ủ rũ lắc đầu, bỗng hỏi y: "Chu sư huynh, người có căn cốt kém như muội, dùng cách nào mới có thể nâng cao tu vi? Thật sự cả đời đều không thể tu thành đại đạo sao?"

Chu sư huynh nghe vậy, xoay đầu nhìn quanh bốn phía, rồi kéo nàng vào góc, hạ giọng nghiêm túc nói: "Muội chớ có nghe lũ tà tu kia xúi giục mà nảy sinh ý đồ xấu, trên con đường tu đạo không có đường tắt nào để đi, hết thảy đều phải trả giá đắt, ma pháp tà thuật tàn phá tâm trí, muội vạn lần không thể..."

Ngu Hòa sửng sốt, vội vàng nói: "Sư huynh hiểu lầm rồi, muội không có ý đó, chỉ là gần đây tu luyện không có tiến triển gì, cứ cảm thấy con đường tiên đạo vô vọng, không muốn học nữa."

Sắc mặt Chu sư huynh lúc này mới dịu lại, vỗ vai Ngu Hòa, nói: "Ta cứ bảo, Ngu sư muội thiện tâm dễ mến, đâu giống đám tâm chí không vững, nửa tháng đã bị lừa đến tâm thuật bất chính..."

Rồi y lại nói: "Huống chi căn cốt kém cũng chưa chắc suốt đời là phế tài, theo ta thấy vẫn có thể có đại tạo hóa, Hối Quá Phong chúng ta có một người như thế." Chu sư huynh vừa nói vừa chỉ xuống dưới chân. "Người đó ngay ở đây."

Ngu Hòa sinh lòng nghi hoặc, nhíu mày nói: "Tù nhân trong Tội Lao? Nhưng sư huynh chẳng phải nói bọn họ là tà ma ngoại đạo không thể học sao?"

"Không phải, ta nói phong chủ đấy! Người vốn nổi tiếng thiên tư kém cỏi, nhưng muội xem bây giờ chẳng phải cũng uy danh hiển hách đó sao."

Rồi Chu sư huynh hạ giọng, kể cho Ngu Hòa nghe đôi điều về quá khứ.

Hạc Đạo Vọng, phong chủ Hối Quá Phong, là tu sĩ có tạo nghệ mạnh nhất về trận pháp trong Tê Vân tiên phủ.

Nhưng thuở ban đầu, người thực ra là một kiếm tu.

Khi còn ở thế gian, Hạc Đạo Vọng là con của gia nhân, thường bị người đời khinh rẻ. Sau khi bái nhập Tê Vân tiên phủ, cũng vì căn cốt quá kém mà bị các sư huynh đệ đẩy cho đủ thứ việc vặt khổ sai, thường xuyên bắt người gánh tội thay. Nhưng Hạc Đạo Vọng lại có tính không chịu thua, miệng lưỡi cũng độc địa đáng ghét, thường thấy bóng người ở Dược Tông. Có lẽ cũng vì thế mà người càng không chịu buông lỏng, khát khao trở nên mạnh mẽ hơn bất cứ ai. Người ta luyện một canh giờ, người luyện ba canh giờ, ngày đêm không ngừng tu luyện, đọc hết kiếm phổ trong Tàng Thư Lâu.

Mỗi lần trừ ma bảo vệ đạo người luôn xông lên đầu tiên, xương cốt không biết đã tan nát bao nhiêu lần, thực sự là lấy mạng ra tu luyện. Suốt trăm năm, người cuối cùng cũng đột phá cảnh giới, đạt được tư cách tham gia tranh Tam Thu Cạnh Khôi.

Nói đến đây, Chu sư huynh thở dài một hơi. "Nhưng năm đó, lại xuất hiện một thiên tài kiếm đạo."

Trong trăm năm ấy, chỉ có một người xứng danh là kỳ tài kiếm tu vang danh ngút trời.

"Mười ba tuổi, năm đó Tạ Hành Chi mới mười ba tuổi." Chu sư huynh nói những lời này với vẻ căm tức. "Phong chủ chính là thua dưới tay hắn, từ đó bỏ hẳn con đường kiếm tu."

Khoảng cách giữa thiên tài và phế tài, còn khiến người ta tuyệt vọng hơn cả trời với đất.

Sau khi quăng kiếm, Hạc Đạo Vọng dứt khoát rời tiên phủ đi khắp nơi học hỏi thuật pháp. Cũng vì thế mà sinh tâm ma, là người duy nhất ba lần nhập ma, ba lần phá được ma chướng. Mỗi lần đều là đột phá, đồng thời cũng trải qua nỗi thống khổ không người nào chịu nổi, mới có được tu vi như ngày hôm nay.

Hạc Đạo Vọng nhiều lần đúc lại huyết nhục, dựa vào tâm trí mà vượt qua, trong đó đau khổ không phải tầm thường, nhưng cũng coi như gặp nạn mà hóa gặp may. Cũng bởi vì người từng nhiều lần nhập ma nên càng hiểu được những kẻ đi vào đường tà đạo. Chưởng môn Văn Doãn Quân đã cật lực phản bác, giao cho người vị trí phong chủ Hối Quá Phong.

Nghe đến đây, Ngu Hòa không nhịn được hỏi: "Nhập ma vẫn có thể tăng tu vi sao?"

Nàng nói những lời này, trong mắt lộ rõ vẻ nóng lòng muốn thử.

Chu sư huynh nghe Ngu Hòa bắt nhầm trọng điểm, tức đến nhắm nghiền mắt lại, giận dữ nói: "Huynh nói muội..."

"Ngươi có thể thử xem."

Bỗng từ phía sau vọng đến một giọng nói, dọa Chu sư huynh giật nảy mình, thấy người trước mặt suýt nữa quỳ thẳng xuống.

Ngu Hòa quay người lại thì thấy chính là người đã bảo nàng là phế tài trong rừng trúc, vừa định lên tiếng hỏi, từ xa Hỏa Nguyệt Cơ đã gân cổ mắng to.

"Hạc Đạo Vọng ngươi đồ tiểu nhân bội tín! Tạ Hành Chi căn bản không có tới! Chờ ta ra ngoài, ta sẽ móc lưỡi ngươi ra, xé xác ngươi..."

Chỉ thấy Hạc Đạo Vọng nhẹ nhàng giơ tay, đầu ngón tay như có lôi hỏa chập chờn, chỉ trong chớp mắt, Hỏa Nguyệt Cơ trong ngục phát ra một tiếng thét thảm, những lời chửi rủa sắc nhọn đột nhiên im bặt. Nhà ngục vừa nãy còn la hét ầm ĩ, sau một cử chỉ của hắn đã lặng như tờ.

Chu sư huynh cúi đầu không dám nhìn Hạc Đạo Vọng, chỉ cực khẽ gọi một tiếng: "Gặp qua phong chủ."

Ngu Hòa đứng chôn chân tại chỗ, lòng bất an, vừa khẩn trương vừa chột dạ. Nhưng Hạc Đạo Vọng chỉ đi ngang qua người nàng, ngoài một tiếng cười lạnh, không còn gì khác.

Đám người đi xa, Chu sư huynh mới thở phào một hơi, vỗ ngực nói: "May là phong chủ không so đo."

"Sao phong chủ lại ở đây?" Ngu Hòa may mắn khi ở rừng trúc không có mắng chửi ai, nếu không kết cục của nàng hẳn sẽ rất khó coi.

"Ta vừa nãy chẳng phải đã chỉ rồi sao?" Chu sư huynh thở dài.

"Muội tưởng sư huynh chỉ Hối Quá Phong, ai ngờ lại chỉ Tội Lao." Ngu Hòa cũng thở dài, buồn bã nói: "Muội vừa nãy đang tu luyện thì gặp phong chủ, người còn nói muội là phế tài."

Cũng khó trách người nhắc đến Tạ Hành Chi thì sắc mặt không tốt, những người tư chất như bọn họ, sự tồn tại của thiên tài chỉ càng khiến nỗ lực khổ cực của họ càng trở nên thảm hại hơn.