Chương 85: Đây không phải ai kia sao

"Không phụ lòng mình, không phụ lòng người, không hôi hết của. Tâm của con người cũng chính là tâm của trời đất, Lý Hữu Tài, anh có hiểu ý này không?"

Lời nói của Tuệ Tử làm hiện trường trở nên yên tĩnh, đều nhìn cô gái có bằng cấp cao nhất cả thôn, có thể thay mặt mọi người nói ra những suy nghĩ sâu xa như thế nào.

"Anh ơi, ý của chị dâu là gì?" Giảo Giảo hỏi ra tiếng lòng của mọi người.

"Mắng hắn ngốc thôi." Vu Kính Đình không hiểu, nhưng cũng không gây trở ngại cho câu trả lời tự tin của anh.

Làm người quan trọng nhất là phải tự tin.

Mọi người xung quanh bừng tỉnh, không hổ là người phụ nữ có tài, mắng người cũng thâm sâu như vậy!

"Không làm trái lương tâm của mình, không làm chuyện tuyệt tình tuyệt nghĩa, không lãng phí vật tư và tài lực. Làm được ba điều này là có thể có được tâm tính thiện lương. Lý Hữu Tài, lương tâm là một thứ hiếm lạ với anh."

Tuệ Tử cố gắng không vạch trần Vu Kính Đình.

Giờ phút này giọng Tuệ Tử xuyên thấu gió tuyết, mềm nhẹ mà không mất đi vẻ cứng rắn truyền tới tai Lý Hữu Tài.

Dường như hắn lại quay trở về kiếp trước, hắn làm công nhân của Tuệ Tử, nghe cô phát biểu ở đại hội cổ đông.

Hắn kinh hãi không dám nhìn thẳng, cảm thấy dưới dáng vẻ yếu ớt của người phụ nữ này có một ý chí cứng hơn kim cương.

Hắn cho rằng mình hại chết cô là có thể xóa bỏ sự kính nể trong lòng mình với Tuệ Tử, trên thực tế sau khi Tuệ Tử chết, hắn đã mơ thấy Tuệ Tử trong nhiều năm.

Giọng cô không nghiêm khắc nhưng vẫn rất có uy, làm cho mọi người nghe xong đều không thể không khâm phục cô.

"Không, anh không có ý muốn hại mọi người, anh thật sự lo rằng tiền để ở đó không an toàn, nên mới mang đi chỗ khác!"

Đến tình trạng này, Lý Hữu Tài vẫn còn không chịu khai ra.

Hắn biết, nếu thừa nhận lúc này thì hắn sẽ lâm vào cảnh tai ương mấy năm tù tội giống như kiếp trước.

Hắn cũng muốn nghiêm túc ăn năn sau khi sống lại, lấy Tuệ Tử xinh đẹp về làm vợ, đi lêи đỉиɦ cao cuộc đời nên không cam lòng chịu thiệt lúc này .

Đột nhiên, Lý Hữu Tài đặt tầm mắt trên người Tuệ Tử.

Hắn nhớ rõ Tuệ Tử là người lương thiện nhất.

Cô sẽ khóc khi nhìn thấy một con mèo hoang bị đè chết bên ven đường.

Một người lương thiện như vậy sao có thể nhẫn tâm đưa mình vào tù?

"Tuệ Tử, chúng ta là bạn mà! Em nhẫn tâm nhìn anh vào tù chịu khổ sao? Lúc đi học quan hệ của chúng ta tốt như vậy mà..."

Vu Kính Đình đang ngậm điếu thuốc cuốn bằng lá, nghe hắn nói vậy thì vứt luôn, đi lên đạp hắn.

"Tao đánh mày vẫn còn nhẹ à? Hai người không có bất cứ quan hệ gì, lúc trước chính mày nói xấu vợ tao ở bên ngoài, mẹ vợ tao phải nhờ tao đi xử lý mày đấy, mày đúng là vừa lành sẹo đã quên đay!"

Tuệ Tử cảm kích nhìn về phía Vu Kính Đình.

Lời nói của anh không bao giờ bất lịch sự vào thời điểm quan trọng, mà một câu nói của anh đã phá hỏng âm mưu của Lý Hữu Tài.

Lý Hữu Tài không hề có trình độ đáp trả.

Hắn vốn định đánh bài tình cảm, nhưng không ngờ cách này lại mang đến bao nhiêu phiền phức cho Tuệ Tử.

"Lý Hữu Tài, hồi trước lúc đi thi, tôi cho anh chép bài của tôi, nên anh mới thi được vào trường, bây giờ nghĩ lại tôi vô cùng hối hận, do tôi nhất thời mềm lòng, nên mới bồi dưỡng một khối u ác tính của xã hội."

Nếu Lý Hữu Tài không thi đậu rồi ở nhà làm nông thì có lẽ việc nhà nông nặng nhọc sẽ làm hắn từ bỏ suy nghĩ không làm mà có ăn, tìm đại một người có tiền ở rễ, sống thảnh thơi cả đời.

"Những người năng lực không đủ mà còn lắm mưu mô như anh, không cho anh ra thế giới bên ngoài cũng đã là đang bảo vệ xã hội... "

Lời nói của Tuệ Tử nhẹ nhàng truyền đến tai Lý Hữu Tài làm hắn giật mình.

Hắn nheo mắt cố gắng nhìn biểu cảm của Tuệ Tử, một ý nghĩ khủng khϊếp hiện ra.

"Rốt cuộc em là ai?!"

Chẳng lẽ Tuệ Tử có ký ức của kiếp trước?!

Suy nghĩ này gần như cướp đi hơi thở của Lý Hữu Tài.

Nếu Tuệ Tử không nhớ rõ thù sâu hận lớn ở kiếp trước thì sao cô lại nhất quyết muốn bắt mình?

"Cô ấy, là, mẹ, mày!" Vu Kính Đình gằn từng câu từng chữ, tiến lên đá cho Lý Hữu Tài bất tỉnh.

Tuệ Tử hài lòng cụp mắt.

Cô sẽ không nói cho Lý Hữu Tài biết. Cứ để hắn mang theo nổi thấp thỏm vào ngục giam tỉnh lại.

"Các người thả con tôi ra!" Mẹ Lý Hữu Tài chạy tới, nghiêng ngả lảo đảo quỳ xuống mặt đất, khàn cả giọng mà gào khóc.

"Nhà tôi chỉ có một sức lao động, các người bắt nó thì tôi và chồng tôi phải làm sao đây? Bố nó còn bị liệt, con tôi không thể vào tù!"

"Ông lớn! Ông đã nhìn Hữu Tài lớn lên! Ông thật sự muốn ép chết một nhà lẻ loi hiu quạnh chúng tôi sao?"

Liễu Lạp Mai vẫn luôn ngây ngốc ở bên cạnh cũng lấy lại tinh thần, quỳ xuống mặt đất kêu khóc theo:

"Trưởng thôn! Cháu sắp đu đăng ký kết hôn rồi! Ông bắt chồng cháu đi thì cháu biết làm sao!"

Trưởng thôn thấy hai người thật sự đáng thương, nghĩ đến hoàn cảnh gia đình Lý Hữu Tài thì hơi do dự.

"Các người đáng thương, còn các bà con không đáng thương sao? Sức khỏe ông Dương không tốt, chì chờ phát tiền để mua thuốc, hắn cầm tiền đi thì ông Dương phải chờ chết sao? Còn Dương Ngũ nữa, người ta cũng chờ tiền để cưới vợ."

Tuệ Tử thuộc như lòng bàn tay, những người được cô nhắc tên đều nổi trận lôi đình.

Số tiền đó là do nhiều người vất vả cả năm mới có được, thế nhưng có người muốn độc chiếm, chuyện này không thể tha thứ.

"Con hồ ly tinh Trần Hàm Tuệ! Cô sợ thiên hạ yên bình quá nên làm loạn à! Mẹ cô đã không phải loại người tốt đẹp gì, bảo sao cô đê tiện như...a!"

Miệng bà Lý bị hai quả cầu tuyết đồng thời đập vào.

Vu Kính Đình và Giảo Giảo nhìn trời, thuận tiện phủi bàn tay dính đầy tuyết.

"Ném trúng luôn, không tồi."

"Anh cũng vậy!"

"Tôi là gì không đến lượt bà nói. Nếu Lý Hữu Tài không trộm tiền thì cũng không đến lượt tôi nói, bị đưa vào Cục thì có là có, không có là không có."

Tuệ Tử bình tĩnh nói.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, bông tuyết rơi xuống từ trên không trung.

Cô đã hoàn thành mục tiêu thứ nhất sau khi sống lại. Đưa Lý Hữu Tài vào ăn cơm tù.

Lý Hữu Tài bị đưa đi, trưởng thôn lục soát nhà hắn cũng thấy tiền, không thiếu một đồng.

Vì sợ cành mẹ đẻ cành con, ông ấy đã bảo Tuệ Tử làm kế toán, chia tiền trước.

Cảm xúc của mọi người đến mau thì cũng đi mau, có thể nhận tiền trước thời hạn là một điều tuyệt vời đối với mọi người.

Mọi người xếp thành một hàng dài trước đội sản xuất, Tuệ Tử ngồi trong văn phòng của Lý Hữu Tài, nhanh chóng đánh bàn tính.

Vu Kính Đình cảm thấy chiếc ghế Lý Hữu Tài từng ngồi có độc, nên kêu Giảo Giảo về nhà cầm một cái đệm mềm tới, lót lên ghế dựa để Tuệ Tử ngồi thoải mái hơn.

Mỗi người dân vào nhận tiền đều nói lời cảm ơn với Tuệ Tử, ngay cả Vu Kính Đình cũng được mọi người nhiệt liệt hoan nghênh.

Trong khoảng thời gian này, danh tiếng của Vu Kính Đình ngày càng lên cao, hôm nay hỗ trợ bắt giữ Lý Hữu Tài ăn cắp tiền thì càng trở thành anh hùng trong lòng mọi người.

Nhất thời, người khen anh và Tuệ Tử trai tài gái sắc nhiều không đếm xuể.

Vu Kính Đình ngậm điếu thuốc không châm lửa, trong lòng vô cùng thỏa mãn, cần phải cố gắng duy trì vẻ ngầu lòi của người đàn ông mạnh mẽ nhất thôn, nhưng tất cả mọi người đều có thể nhận ra tâm trạng của anh rất tốt.

Niềm vui sướиɠ được chia tiền đang tiếp diễn thì đột nhiên có một giọng nói không hài hòa xen vào.

"Thứ con gái bất hiếu! Sao nhà tao lại có ít tiền như vậy?!"

"Ồ, đây không phải ông Trần của em sao?" Vu Kính Đình cầm điếu thuốc ngoài miệng cười ha ha đón người."Không phụ lòng mình, không phụ lòng người, không hôi hết của. Tâm của con người cũng chính là tâm của trời đất, Lý Hữu Tài, anh có hiểu ý này không?"

Lời nói của Tuệ Tử làm hiện trường trở nên yên tĩnh, đều nhìn cô gái có bằng cấp cao nhất cả thôn, có thể thay mặt mọi người nói ra những suy nghĩ sâu xa như thế nào.

"Anh ơi, ý của chị dâu là gì?" Giảo Giảo hỏi ra tiếng lòng của mọi người.

"Mắng hắn ngốc thôi." Vu Kính Đình không hiểu, nhưng cũng không gây trở ngại cho câu trả lời tự tin của anh.

Làm người quan trọng nhất là phải tự tin.

Mọi người xung quanh bừng tỉnh, không hổ là người phụ nữ có tài, mắng người cũng thâm sâu như vậy!

"Không làm trái lương tâm của mình, không làm chuyện tuyệt tình tuyệt nghĩa, không lãng phí vật tư và tài lực. Làm được ba điều này là có thể có được tâm tính thiện lương. Lý Hữu Tài, lương tâm là một thứ hiếm lạ với anh."

Tuệ Tử cố gắng không vạch trần Vu Kính Đình.

Giờ phút này giọng Tuệ Tử xuyên thấu gió tuyết, mềm nhẹ mà không mất đi vẻ cứng rắn truyền tới tai Lý Hữu Tài.

Dường như hắn lại quay trở về kiếp trước, hắn làm công nhân của Tuệ Tử, nghe cô phát biểu ở đại hội cổ đông.

Hắn kinh hãi không dám nhìn thẳng, cảm thấy dưới dáng vẻ yếu ớt của người phụ nữ này có một ý chí cứng hơn kim cương.

Hắn cho rằng mình hại chết cô là có thể xóa bỏ sự kính nể trong lòng mình với Tuệ Tử, trên thực tế sau khi Tuệ Tử chết, hắn đã mơ thấy Tuệ Tử trong nhiều năm.

Giọng cô không nghiêm khắc nhưng vẫn rất có uy, làm cho mọi người nghe xong đều không thể không khâm phục cô.

"Không, anh không có ý muốn hại mọi người, anh thật sự lo rằng tiền để ở đó không an toàn, nên mới mang đi chỗ khác!"

Đến tình trạng này, Lý Hữu Tài vẫn còn không chịu khai ra.

Hắn biết, nếu thừa nhận lúc này thì hắn sẽ lâm vào cảnh tai ương mấy năm tù tội giống như kiếp trước.

Hắn cũng muốn nghiêm túc ăn năn sau khi sống lại, lấy Tuệ Tử xinh đẹp về làm vợ, đi lêи đỉиɦ cao cuộc đời nên không cam lòng chịu thiệt lúc này .

Đột nhiên, Lý Hữu Tài đặt tầm mắt trên người Tuệ Tử.

Hắn nhớ rõ Tuệ Tử là người lương thiện nhất.

Cô sẽ khóc khi nhìn thấy một con mèo hoang bị đè chết bên ven đường.

Một người lương thiện như vậy sao có thể nhẫn tâm đưa mình vào tù?

"Tuệ Tử, chúng ta là bạn mà! Em nhẫn tâm nhìn anh vào tù chịu khổ sao? Lúc đi học quan hệ của chúng ta tốt như vậy mà..."

Vu Kính Đình đang ngậm điếu thuốc cuốn bằng lá, nghe hắn nói vậy thì vứt luôn, đi lên đạp hắn.

"Tao đánh mày vẫn còn nhẹ à? Hai người không có bất cứ quan hệ gì, lúc trước chính mày nói xấu vợ tao ở bên ngoài, mẹ vợ tao phải nhờ tao đi xử lý mày đấy, mày đúng là vừa lành sẹo đã quên đay!"

Tuệ Tử cảm kích nhìn về phía Vu Kính Đình.

Lời nói của anh không bao giờ bất lịch sự vào thời điểm quan trọng, mà một câu nói của anh đã phá hỏng âm mưu của Lý Hữu Tài.

Lý Hữu Tài không hề có trình độ đáp trả.

Hắn vốn định đánh bài tình cảm, nhưng không ngờ cách này lại mang đến bao nhiêu phiền phức cho Tuệ Tử.

"Lý Hữu Tài, hồi trước lúc đi thi, tôi cho anh chép bài của tôi, nên anh mới thi được vào trường, bây giờ nghĩ lại tôi vô cùng hối hận, do tôi nhất thời mềm lòng, nên mới bồi dưỡng một khối u ác tính của xã hội."

Nếu Lý Hữu Tài không thi đậu rồi ở nhà làm nông thì có lẽ việc nhà nông nặng nhọc sẽ làm hắn từ bỏ suy nghĩ không làm mà có ăn, tìm đại một người có tiền ở rễ, sống thảnh thơi cả đời.

"Những người năng lực không đủ mà còn lắm mưu mô như anh, không cho anh ra thế giới bên ngoài cũng đã là đang bảo vệ xã hội... "

Lời nói của Tuệ Tử nhẹ nhàng truyền đến tai Lý Hữu Tài làm hắn giật mình.

Hắn nheo mắt cố gắng nhìn biểu cảm của Tuệ Tử, một ý nghĩ khủng khϊếp hiện ra.

"Rốt cuộc em là ai?!"

Chẳng lẽ Tuệ Tử có ký ức của kiếp trước?!

Suy nghĩ này gần như cướp đi hơi thở của Lý Hữu Tài.

Nếu Tuệ Tử không nhớ rõ thù sâu hận lớn ở kiếp trước thì sao cô lại nhất quyết muốn bắt mình?

"Cô ấy, là, mẹ, mày!" Vu Kính Đình gằn từng câu từng chữ, tiến lên đá cho Lý Hữu Tài bất tỉnh.

Tuệ Tử hài lòng cụp mắt.

Cô sẽ không nói cho Lý Hữu Tài biết. Cứ để hắn mang theo nổi thấp thỏm vào ngục giam tỉnh lại.

"Các người thả con tôi ra!" Mẹ Lý Hữu Tài chạy tới, nghiêng ngả lảo đảo quỳ xuống mặt đất, khàn cả giọng mà gào khóc.

"Nhà tôi chỉ có một sức lao động, các người bắt nó thì tôi và chồng tôi phải làm sao đây? Bố nó còn bị liệt, con tôi không thể vào tù!"

"Ông lớn! Ông đã nhìn Hữu Tài lớn lên! Ông thật sự muốn ép chết một nhà lẻ loi hiu quạnh chúng tôi sao?"

Liễu Lạp Mai vẫn luôn ngây ngốc ở bên cạnh cũng lấy lại tinh thần, quỳ xuống mặt đất kêu khóc theo:

"Trưởng thôn! Cháu sắp đu đăng ký kết hôn rồi! Ông bắt chồng cháu đi thì cháu biết làm sao!"

Trưởng thôn thấy hai người thật sự đáng thương, nghĩ đến hoàn cảnh gia đình Lý Hữu Tài thì hơi do dự.

"Các người đáng thương, còn các bà con không đáng thương sao? Sức khỏe ông Dương không tốt, chì chờ phát tiền để mua thuốc, hắn cầm tiền đi thì ông Dương phải chờ chết sao? Còn Dương Ngũ nữa, người ta cũng chờ tiền để cưới vợ."

Tuệ Tử thuộc như lòng bàn tay, những người được cô nhắc tên đều nổi trận lôi đình.

Số tiền đó là do nhiều người vất vả cả năm mới có được, thế nhưng có người muốn độc chiếm, chuyện này không thể tha thứ.

"Con hồ ly tinh Trần Hàm Tuệ! Cô sợ thiên hạ yên bình quá nên làm loạn à! Mẹ cô đã không phải loại người tốt đẹp gì, bảo sao cô đê tiện như...a!"

Miệng bà Lý bị hai quả cầu tuyết đồng thời đập vào.

Vu Kính Đình và Giảo Giảo nhìn trời, thuận tiện phủi bàn tay dính đầy tuyết.

"Ném trúng luôn, không tồi."

"Anh cũng vậy!"

"Tôi là gì không đến lượt bà nói. Nếu Lý Hữu Tài không trộm tiền thì cũng không đến lượt tôi nói, bị đưa vào Cục thì có là có, không có là không có."

Tuệ Tử bình tĩnh nói.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, bông tuyết rơi xuống từ trên không trung.

Cô đã hoàn thành mục tiêu thứ nhất sau khi sống lại. Đưa Lý Hữu Tài vào ăn cơm tù.

Lý Hữu Tài bị đưa đi, trưởng thôn lục soát nhà hắn cũng thấy tiền, không thiếu một đồng.

Vì sợ cành mẹ đẻ cành con, ông ấy đã bảo Tuệ Tử làm kế toán, chia tiền trước.

Cảm xúc của mọi người đến mau thì cũng đi mau, có thể nhận tiền trước thời hạn là một điều tuyệt vời đối với mọi người.

Mọi người xếp thành một hàng dài trước đội sản xuất, Tuệ Tử ngồi trong văn phòng của Lý Hữu Tài, nhanh chóng đánh bàn tính.

Vu Kính Đình cảm thấy chiếc ghế Lý Hữu Tài từng ngồi có độc, nên kêu Giảo Giảo về nhà cầm một cái đệm mềm tới, lót lên ghế dựa để Tuệ Tử ngồi thoải mái hơn.

Mỗi người dân vào nhận tiền đều nói lời cảm ơn với Tuệ Tử, ngay cả Vu Kính Đình cũng được mọi người nhiệt liệt hoan nghênh.

Trong khoảng thời gian này, danh tiếng của Vu Kính Đình ngày càng lên cao, hôm nay hỗ trợ bắt giữ Lý Hữu Tài ăn cắp tiền thì càng trở thành anh hùng trong lòng mọi người.

Nhất thời, người khen anh và Tuệ Tử trai tài gái sắc nhiều không đếm xuể.

Vu Kính Đình ngậm điếu thuốc không châm lửa, trong lòng vô cùng thỏa mãn, cần phải cố gắng duy trì vẻ ngầu lòi của người đàn ông mạnh mẽ nhất thôn, nhưng tất cả mọi người đều có thể nhận ra tâm trạng của anh rất tốt.

Niềm vui sướиɠ được chia tiền đang tiếp diễn thì đột nhiên có một giọng nói không hài hòa xen vào.

"Thứ con gái bất hiếu! Sao nhà tao lại có ít tiền như vậy?!"

"Ồ, đây không phải ông Trần của em sao?" Vu Kính Đình cầm điếu thuốc ngoài miệng cười ha ha đón người.