Thật quá đáng! Thư hương thế gia là như vậy sao? Nhi tử nhà bà vì Hứa Anh Ca mà mang thương tích trên người, chưa kịp dưỡng lành đã phải vội vã đến đây nhận lỗi, ngay cả bản thân bà cũng phải theo tới, dè dặt lấy lòng. Vậy mà bên Hứa gia lại đi kết thân với người khác. Nghĩ đến thế thái nhân tình nay đã khác xưa, lòng người cũng chẳng còn như cũ, chỉ cần trong nhà phong quang, dù đã từ hôn thì nữ nhi ấy vẫn như chiếc bánh ngon, ai cũng muốn giành lấy.
Chung thị càng nghĩ càng giận, oán hận không nguôi, thầm mắng Hứa gia không giữ tín nghĩa, chỉ ham lợi mà quên tình. Bà lại không chịu nghĩ rằng chính mình đã từ chối bước lên cùng một con thuyền với Hứa gia, không muốn kết thân với người ta trước.
Con dâu cả Cung thị của Triệu gia bình thản dõi theo mọi việc, nhớ lại lời dặn dò của công công và em chồng, chỉ biết âm thầm cười khổ. Chung thị tuy không phải người xấu, nhưng lại hay bắt bẻ, khó chiều, tâm tính hẹp hòi, mà lại thường tự cho mình là đúng.
Nói đến việc hôn nhân, hai nhà Triệu - Hứa là đối tượng thích hợp nhất. Cung thị vẫn thường nghe trượng phu nhắc đến Hứa Hành, tuy ông hay mượn cớ bệnh tật, nhưng luôn biết tiến thoái đúng lúc. Mỗi khi kim thượng cần dùng, ông đều dốc hết toàn lực, nhờ vậy từ lúc Đại Hoa lập triều đến nay, ông đã lập được không ít công lao vì nước vì dân, được lòng đế tâm. Những căn bệnh vặt của ông, trong mắt kim thượng chỉ là dáng vẻ thư sinh yếu đuối, hoàn toàn không để bụng.
Mọi người đều là cố nhân triều trước, lại có quan hệ sâu xa. Triệu Thôi và Hứa Hành có quan hệ thầy trò, trưởng nữ Hứa gia lại từng liên hôn với tân quý. Nếu hôn sự này không thành, vậy thì hôn sự thế nào mới được xem là tốt? Chẳng lẽ phải lấy đến công chúa hay quận chúa?
Cung thị nghĩ đến đây, liền thấp giọng nói: “Bà bà, nghe nói công chúa điện hạ cũng sẽ tới. Không biết lần này phủ Khang Vương sẽ cử vị quý nhân nào đến?”
Chung thị vốn đang tìm chỗ để trút giận, liền cau mày đáp với vẻ khó chịu: “Ta chỉ là khách, làm sao biết được?”
Cung thị mỉm cười dịu dàng, bưng chén trà dâng lên bà.
Chung thị đảo mắt nhìn quanh, thấy không ai để ý bên này, liền hậm hực trừng mắt về phía mẹ con Hứa gia, lẩm bẩm: “Con xem bọn họ kìa, chẳng có chuyện gì mà cứ cười hớn hở. Chẳng lẽ chỉ có nhà chúng ta gặp chuyện? Ta thật không hiểu vì sao cha chồng con cứ nhất quyết muốn kết giao với nhà ấy! Chẳng lẽ tiểu Tứ nhà ta không xứng với ai khác?”
Nhớ đến lần trước ở chùa Hương Tích, Diêu thị ra sức áp chế mình, hôm nay lại hoàn toàn không coi mình ra gì mà đối xử hờ hững, Chung thị càng thêm giận.
Cung thị hiểu bà đang ghen tỵ, nhưng cũng không tiện khuyên can, chỉ dịu dàng nói: “Nghe nói lão phong quân của phủ công chúa có ý làm mối cho Tứ đệ.”
Chung thị lập tức giật mình kinh hãi: “Con nghe từ đâu? Sao ta không biết gì? Sao không nói sớm?”
Lão phong quân phủ Công chúa chính là mẹ chồng của Trường Nhạc công chúa. Khi còn trẻ, lúc Trường Nhạc công chúa xuất giá, tuy kim thượng khi đó đã là một thế lực lớn, nhưng vẫn chưa phong quang như hiện tại, phải kết thông gia với hào phú địa phương hoặc tướng quân dũng mãnh. Phò mã công chúa là một mãnh tướng, xuất thân thô kệch.
Lão phong quân chẳng biết chữ, thời trẻ chỉ quen sống ở ruộng đồng, giọng nói to như sấm, giơ cuốc là dám đánh người như một phụ nông chính hiệu. Tuy sau này phú quý, nhưng thói quen cũ không bỏ được, thường nói năng quê mùa, phun nước miếng khắp nơi, ưa ăn các loại bánh bột, ngũ cốc, đôi khi còn tự tay trồng rau, gánh phân không hề nề hà.
Chung thị từ trước đến nay vốn xem việc trò chuyện cùng lão phong quân như là gánh nặng, bởi bà vốn xuất thân cao quý, vì vậy cháu gái nhà mẹ đẻ của lão phong quân cũng chẳng thể lọt mắt bà được.
Hứa Anh Ca vào cửa thì bà còn có cớ để bắt bẻ, nhưng nếu là cháu gái của lão phong quân vào cửa, thì điều kỵ húy lại càng nhiều. Chỉ một chút sơ suất cũng có thể đắc tội với phủ Công chúa. Huống hồ nghe đâu, khi còn trẻ, cháu trai bên ngoại của lão phong quân từng là người bán rong rao hàng khắp nơi, còn cháu dâu bên ngoại thì xuất thân là đồ tể gϊếŧ heo. Nghĩ đến đó thôi, sắc mặt Chung thị đã sầm xuống.
Cung thị thấy kế sách đã thành, trong lòng âm thầm cười đắc ý, nhưng không dám lộ ra trên mặt. Nàng vờ sợ sệt, nhỏ giọng nói: “Mấy hôm trước tức phụ theo mẫu thân đến phủ Công chúa, vô tình nghe được mấy người trong phủ nhắc đến chuyện đó. Cũng không phải lời nghiêm túc gì, chỉ tưởng là nói đùa, nên không dám kể ra.”
Chung thị lập tức âm thầm tính toán. Trước kia bà còn muốn nhân dịp ép chế mẹ con Hứa gia, để Hứa Anh Ca hiểu rõ thân phận mình, đừng mong vào cửa rồi làm càn. Giờ thì không thể không nhượng bộ đôi chút. Xem ra, Triệu Thôi quả thật không thể không kết thân với Hứa gia, nếu không bên phủ Công chúa lại càng khó đối phó.
Đành phải tạm nhẫn nhịn, tạm thời không so đo cùng Diêu thị! Đã quyết ý như vậy, bà liền ưỡn ngực, trừng mắt nhìn chằm chằm hai vị phu nhân đang ríu rít trò chuyện cùng Hứa Anh Ca, như thể người ta cướp mất bảo vật của bà, hận không thể mọc cánh bay thẳng lên thuyền hoa kia để bảo vệ “của báu” cho thật chắc chắn.
Mặc kệ bên này các nữ nhân mỗi người một bụng tâm tư, thì phía trước, Triệu Thôi cũng chẳng được rảnh rang chút nào. Tính tình hắn giống phụ thân, nhân duyên cũng không tệ, khách khứa hôm nay mười phần thì năm sáu phần là người hắn quen biết. Chỉ hàn huyên đôi ba câu mà mồ hôi đã ướt đẫm áo trong, trong lòng mỏi mệt. Dù sao bệnh cũng chưa khỏi hẳn, nguyên khí còn chưa phục hồi. Nghĩ đến trận kiện tụng phiền phức vô cớ kia, hắn chỉ biết cười khổ. Vừa nghĩ đến người vừa mới đưa vào, trong lòng lại thấp thỏm không yên, bèn đi tìm chỗ yên tĩnh nghỉ tạm.
Thế nhưng, chưa kịp ngồi yên thì đã thấy Võ Tiến vội vã chạy đến, lớn tiếng gọi: “Không xong rồi!”
Triệu Thôi thấy hắn đến gấp, liền bước ra đón: “Võ đại ca, có chuyện gì vậy?”
Võ Tiến ra hiệu bảo hắn mau theo mình: “Khang Vương phủ có người tới. Đệ theo ta ra nghênh tiếp!”