Chương 48

Gió nhẹ vi vu, nhành liễu mềm mại phất phơ, sóng nước lăn tăn gợn nhẹ. Mấy chiếc thuyền hoa thong dong dập dờn trên mặt hồ. Các vị nữ quyến ăn vận rực rỡ, người thì đánh cờ, kể chuyện mua vui, người lại thưởng trà, nghe hát, ai nấy đều tỏ ra vui thích. Diêu thị trò chuyện rôm rả cùng mấy vị phu nhân. Trong số đó có vị phu nhân của Từ bộ Viên ngoại lang là lần đầu tiên Hứa Anh Ca được diện kiến.

Hứa Hạnh Ca lúc rảnh rỗi bước lại gần, khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho Hứa Anh Ca nhìn về phía thiếu nữ áo lục đang đứng cạnh phu nhân của Từ bộ Viên ngoại lang: “Đó là Lư Thanh Nương, cháu gái của Lư viên ngoại lang. Mẫu thân nàng đã khuất, hiện giờ mới mãn tang.”

Cô nương ấy trông lớn hơn đôi chút so với các tiểu thư đồng hành, mặc y phục giản dị, dung nhan đoan chính thanh tú, dáng vẻ ôn hòa, hiền thục và trầm tĩnh. Trong lòng Hứa Anh Ca khẽ động, liền quay sang dò hỏi Hứa Hạnh Ca.

Hứa Hạnh Ca mỉm cười, hạ giọng nói: “Phụ thân cô nương này tuy chỉ là một tiểu quan, đệ đệ cũng ít được người biết đến. Gia cảnh không dư dả, lại không còn mẫu thân, nhưng cả bên nội lẫn bên ngoại đều là danh môn vọng tộc. Nàng cũng là một người rất tốt. Từ thuở nhỏ, mẫu thân nàng bệnh triền miên, trong nhà từ chuyện ăn mặc, đi lại của ông bà, cha và các em đều do một tay nàng quán xuyến. Khi rảnh rỗi lại dạy bảo em nhỏ. Thế mà thiên hạ lại chê nàng vì nhà nghèo mẹ mất, gả đi khó được nơi tử tế. Phụ thân nàng lại luyến tiếc, không muốn nàng chịu uất ức hay bị khinh rẻ, nên đến nay vẫn chưa có nơi gửi thân. Mẫu thân có ý định muốn nói chuyện này với Ngũ ca.”

Quả là rất hợp với Hứa Phù. Xét trên danh nghĩa, Hứa Phù chỉ là con cháu dòng bên của Hứa gia. Dưỡng phụ của hắn cũng chỉ là một tiểu quan không có địa vị, tuy gia cảnh dư dả nhưng không liên can đến thế lực bên ngoài. Bản thân Hứa Phù lại chưa có công danh, tuổi tác cũng không còn nhỏ. Dưỡng phụ dưỡng mẫu dẫu có lòng, rốt cuộc cũng khác với thân sinh phụ mẫu, chẳng dễ chuyện trò như người một nhà. Lại càng cần có một nữ tử đảm đang, biết lo toan trong ngoài, có thể gánh vác việc nhà, làm tròn bổn phận.

Tuy người ta vẫn nói trưởng nữ mất mẫu thân thì khó gả, nhưng khi mẫu thân mất, Lư Thanh Nương đã trưởng thành, chuyện ấy chẳng ảnh hưởng bao nhiêu. Hơn nữa, bất kể bên nội hay bên ngoại nàng đều xuất thân từ danh môn vọng tộc, trong triều cũng có không ít người nhà làm quan. Mà Hứa Phù thì lại là cô nhi không còn chỗ dựa trong gia tộc, nếu cưới nàng, hắn sẽ thêm được bao nhiêu thân thích hiển quý, há chẳng phải là phúc phần? Mối lương duyên này xem ra rất ổn, không hề có vấn đề gì.

Có điều, đây chỉ là bước đầu dò xét, Diêu thị cũng chưa rõ huynh muội Hứa Phù nghĩ thế nào, lại sợ có lòng tốt mà hóa chuyện hỏng, nên hôm nay mới bảo bá mẫu của cô nương ấy đưa người ra ngoài du ngoạn, rồi nhờ Hứa Hạnh Ca âm thầm quan sát, cũng để cho Hứa Anh Ca ngắm nhìn Lư nương tử. Dù rằng muội tử không phải lo liệu hôn sự của huynh trưởng, nhưng rốt cuộc là cốt nhục chí thân, nếu đã định thì cũng nên là người mà nàng thấy vừa mắt, mới gọi là ổn thỏa.

Tuy nói với thân phận hiện tại của Hứa Hành, muốn sắp xếp cho Hứa Phù một chỗ quan sai cũng chẳng phải việc khó, nhưng chức vị của hắn sẽ ở thế lửng lơ, chưa đủ để khiến người ta trọng vọng, mà lại không thấp đến mức có thể mặc kệ. Những tiểu thư xuất thân danh giá thì phần nhiều xem thường, còn nhà gái thấp hơn thì chính Hứa Phù lại chẳng để mắt tới.

Diêu thị vốn là người cẩn trọng, chu đáo, nếu bà đã để tâm, hẳn là Lư Thanh Nương thực sự không tệ. Còn xuất thân nhà nghèo, thì cũng có gì phải bận lòng? Hứa Phù là người có chủ kiến, vốn dĩ cũng chẳng mong tân nương về rồi phải gánh vác dưỡng gia. Còn tuổi tác, thời buổi này, mười tám mười chín tuổi đã lớn lắm đâu, chẳng qua chỉ là con số mà thôi.

Hứa Anh Ca mừng thầm, khẽ nói: “Như vậy thì tốt, hiểu chuyện là điều quan trọng nhất.”

Hứa Hạnh Ca thấy muội muội hưởng ứng, cũng lấy làm cao hứng, chỉ chờ sau khi Diêu thị trở về sẽ cùng Hứa Phù và dưỡng phụ mẫu bàn bạc việc này.

Hứa Anh Ca đưa mắt nhìn sang chiếc thuyền hoa khác, nơi mẹ chồng nàng dâu nhà họ Triệu đang ngồi. Hai nàng dâu Triệu gia đều tươi cười niềm nở, thân thiện trò chuyện với các phu nhân xung quanh. Riêng Chung thị tuy cũng ngồi chung, nhưng rõ ràng sắc mặt không được vui, thỉnh thoảng lại liếc về phía thuyền hoa bên này. Mỗi lần ánh mắt bà ta dừng lại trên người Hứa Anh Ca, đều mang vẻ xét nét, gay gắt. Điều này khiến Hứa Anh Ca không khỏi bực bội trong lòng.

Hạnh Ca nhìn theo ánh mắt muội, khẽ cười nói: “Đừng để ý tới bà ta. Người không biết lý lẽ thì cứ lạnh nhạt cho xong”

Vốn dĩ Hạnh Ca đã sắp xếp để mẹ chồng nàng dâu nhà họ Triệu cùng ngồi một thuyền với Diêu thị và các vị phu nhân, nhưng Chung thị lại cố tình né tránh, nên nàng cũng không miễn cưỡng.

Đang trò chuyện thì nghe Diêu thị gọi: “Anh Ca, qua đây gặp hai vị thẩm thẩm một chút.”

Hứa Anh Ca quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người đang trò chuyện với Diêu thị lúc trước đã đổi thành một nhóm khác. Hai vị phu nhân ấy đang tươi cười rạng rỡ, ánh mắt ấy như thể đang lựa chọn vật phẩm trong chợ. Loại yến hội mang tính chất dạo chơi như thế này, ngoài việc cho các phu nhân giao hảo, thì còn giúp xem mắt tuyển dâu. Vừa rồi là Diêu thị tiếp khách, nay đến lượt nàng đứng ra chào hỏi.

Tuy da đầu tê rần, Hứa Anh Ca vẫn phải mỉm cười bước tới, cung kính hành lễ chào hỏi, nho nhã lễ độ không hề thiếu sót.

Bên kia, Chung thị thấy rõ mọi chuyện, trong lòng không khỏi tức tối. Bà đều quen biết hai vị phu nhân bên cạnh mẹ con Diêu thị. Họ là nữ quyến trong nhà cựu thần tiền triều, cũng là cố nhân của bà, con cháu trong nhà đều đang tuổi thành thân, gia thế lại môn đăng hộ đối. Thấy các nàng tỏ vẻ gần gũi như thế, chẳng cần nói cũng đoán được là có ý định kết thông gia với Hứa gia.