Nàng bèn quát nhỏ Chương Thục: “A Thục, ngươi im đi! Còn không mau xin lỗi Hứa nhị tỷ tỷ?”
Chương Thục tức giận đến mức không nói thành lời, nhưng từ trước đến nay nàng vẫn luôn nghe lời Phùng Bảo Nhi răm rắp, đành không cam tâm mà cúi đầu nhận lỗi.
Phùng Bảo Nhi mỉm cười ngọt ngào: “Hứa Nhị tỷ tỷ, A Thục còn nhỏ dại, mong tỷ đừng chấp nhặt với nàng.”
“Ta đương nhiên không chấp nhặt.” Hứa Anh Ca mỉm cười: “Hôm nay ta còn phải chăm lo cho muội muội nhỏ, không tiện chơi đùa cùng các ngươi. Nếu thật muốn so tài cao thấp, hôm khác ta dĩ nhiên sẽ phụng bồi.”
Tuy không rõ hôm nay vì sao mấy người này lại tỏ ý gây sự với nàng, nhưng người ta đã tìm đến tận cửa, sao có thể lui bước? Người khác cho nàng một bạt tai, chẳng lẽ nàng không đánh lại một quyền cho hả dạ?
Phùng Bảo Nhi thấy nàng tỏ thái độ kiên quyết, liền chuyển giọng: “Nghe nói Hứa Nhị tỷ tỷ cưỡi ngựa rất giỏi...”
Hứa Anh Ca nhìn thân hình mảnh mai của nàng, hơi trầm ngâm: “Là định cưỡi la mà đánh cầu sao?”
Tuy trong cung mỗi năm đều có tổ chức giải đấu cầu mã công khai long trọng, nữ tử cưỡi ngựa đánh cầu cũng không phải chuyện hiếm. Nhưng vì lý do an toàn, thường thì đa số nữ tử chỉ đánh bộ, không thì cũng cưỡi la thay vì ngựa. Cưỡi ngựa đánh cầu không chỉ yêu cầu kỹ thuật điều khiển xuất sắc, mà còn phải có thể lực dồi dào. Nhìn Phùng Bảo Nhi da thịt non mềm, thân hình như chỉ cần một trận gió thổi qua liền nghiêng ngả, quả thực không giống người có thể cưỡi ngựa đánh cầu.
Phùng Bảo Nhi quan sát thân thể Hứa Anh Ca đầy đặn hơn mình nhiều, lại thấy nàng chẳng chút lo lắng, liền khẽ cười nói: “Muội tuy gầy yếu, nhưng từ nhỏ đã thích cưỡi ngựa lớn đầu cao. Còn xin Nhị tỷ tỷ chỉ giáo!”
Nàng ta xuất thân từ tướng môn, từ tổ phụ đến phụ thân đều là người chinh chiến sa trường. Tuy được nuôi lớn lên tinh tế văn nhã, song không phải không có sức lực. Cầu nghệ của nàng có lẽ không bằng Hứa Anh Ca, nhưng thuật cưỡi ngựa lại do chính tổ phụ dạy dỗ. Nếu thi cưỡi ngựa đánh cầu, Hứa Anh Ca - vốn là tiểu thư khuê các xuất thân Nho gia - chưa chắc đã là đối thủ của nàng.
Hứa Anh Ca gật đầu: “Vậy thì chọn đánh kiểu đơn môn.”
Phùng Bảo Nhi đã rõ ràng muốn tranh tài với nàng, thì đây tất là chuyện giữa hai người. Kiểu đơn môn khác với song môn đối kháng phân tổ, đây là trận đấu cá nhân, không phân đội nhóm, ai đưa được cầu vào khung thành trước là người thắng.
Đường Viện biết rõ ý đồ của Phùng Bảo Nhi, vội ngăn lại: “Anh Ca, ngươi vừa mới khỏi bệnh…”
Phùng Bảo Nhi sợ Hứa Anh Ca từ chối, liền nhanh miệng chặn đường lui: “Đa tạ Nhị tỷ đã thành toàn!”
Hứa Anh Ca yên lặng quan sát nàng một lát, rồi mỉm cười gật đầu. Dưới ánh mặt trời, hai chiếc răng cửa trắng sáng ánh lên một làn quang nhẹ.
Không lâu sau, Võ Ngọc Ngọc dẫn theo mấy tiểu thư trở lại, lên tiếng nhắc nhở: “Các phu nhân sắp lại đây.”
Thiếu nữ hai bên liền thu lại vẻ hiếu thắng, đồng loạt khoác lên gương mặt tươi cười, lộ vẻ nhã nhặn đoan trang, dịu dàng dễ gần. Tuy chưa thể hiện quá mức thân thiết, nhưng nhìn qua cũng rất hòa thuận.
Biệt viện phía tây nam của Tướng quân phủ có một vùng đất rộng mênh mông, vụ lúa mạch đông đang chín rộ, từng bông mạch nặng trĩu đầu vàng óng rực rỡ, bên cạnh là hoa dại lam sắc nở rộ rực rỡ chẳng kém. Gió thổi qua, làm chiếc trường bào rộng lớn màu lam nhạt trên người Hứa Phù khẽ lay động. Thân hình vốn gầy gò của hắn càng lộ vẻ thanh mảnh, mặt không biểu cảm, lặng lẽ nhìn về phía đường chân trời trải dài, thản nhiên hỏi người phía sau: “Ngươi nhìn kỹ rồi chứ? Quả thực là vào trang viên Võ gia?”
Người đứng sau là một nam tử trung niên, diện mạo bình thường, dáng vẻ chất phác, ăn mặc như gia nhân. Nghe hỏi, y khẽ đáp nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên định: “Tiểu nhân nhìn rất rõ. Kẻ đó chính là người hôm trước mới đến Thượng Kinh, hai ngày nay ngày nào cũng lượn lờ trong thành. Hôm nay lại dậy rất sớm, đi thẳng tới nơi này. Chúng ta lại không có người bên trong phủ Tướng quân, nên không tiện vào sâu hơn.”
Kỳ thực, người Hứa gia đều đã ở bên trong, nếu muốn len lỏi trà trộn vào cũng chẳng phải việc gì khó khăn. Nhưng lại không muốn vì thế mà liên lụy đến nhóm Hứa Anh Ca, Hứa Phù hơi trầm ngâm, rồi xoay người đi.
Tại trang viện của phủ Tướng quân.
“Mẫu thân, người chậm một chút.” Triệu Thôi cẩn trọng dìu Chung thị từ trên xe ngựa bước xuống. Chung thị liếc mắt nhìn hai nàng dâu đang đứng bên cạnh, sắc mặt thản nhiên, giọng nhàn nhạt nói: “Thương thế còn chưa khỏi, đã phải ra ngoài xã giao. Con không theo phụ thân con đi, tới chỗ ta làm gì?”
Hai nàng dâu biết rõ lời này là trách mình không chu toàn phận sự, vội vàng bước đến, thay Triệu Thôi đỡ lấy Chung thị, cười nói: “Tứ đệ không cần lo, mẫu thân có chúng ta chăm nom.”
Triệu Thôi lo lắng nhìn sắc mặt xanh xám của Chung thị, khẽ cúi đầu thi lễ với Đại tẩu, nói một tiếng: “Nhờ đại tẩu chiếu cố.”
Đại tẩu hắn, Cung thị, hiểu ý hắn muốn mình để tâm trông nom Chung thị, chớ để đắc tội người Hứa gia, liền mỉm cười nói: “Tứ đệ khách khí rồi, hiếu kính là bổn phận.”
Triệu Thôi gượng cười, đưa mắt nhìn theo Chung thị và mọi người bước vào nội viện, trong lòng chỉ cảm thấy như có tảng đá lớn đè nặng, ngột ngạt khó thở.
Chợt nghe gia nhân Phúc An ghé tai khẽ nói: “Tứ gia, Hứa Ngũ gia sai người đến truyền lời.”
Triệu Thôi theo hướng Phúc An chỉ nhìn sang, liền thấy một lão bộc tuổi già, lưng hơi còng, đang đứng lặng dưới bóng cây, ánh mắt nhìn hắn đầy kính cẩn, miệng vẫn nở nụ cười lấy lòng.